01
Nam chính Chu Phàm Tuấn mặt mày tái mét.
Các bạn học xung quanh phát ra tiếng xuýt xoa hóng chuyện, có người tại chỗ rút hạt dưa ra nhai luôn.
Còn tôi, một người nông dân chất phác, vỗ đùi đen đét, giọng the thé hét lên:
"Lãnh đạo, em muốn tìm lãnh đạo! Em đến đây để học hành, ai dám bao nuôi em? Phải cho em một lời giải thích, nhất định phải cho em một lời giải thích!"
Giáo viên chủ nhiệm nghe tiếng chạy tới, vừa nhìn thấy cảnh tượng liền hoảng hốt vội vàng đỡ tôi dậy.
"Dư Đào Tử, em làm gì vậy hả?"
Tôi lập tức chỉ vào Chu Phàm Tuấn, lớn tiếng nói:
"Thầy ơi, cậu ta muốn bao nuôi em với giá mười vạn một tháng đó!"
Số tiền mà Chu Phàm Tuấn vừa ném vẫn còn nằm trên đất, người chứng vật chứng đầy đủ, cậu ta chẳng thể chối cãi.
Nhưng với tư cách là nam chính của thế giới này, chắc chắn cậu ta được thiết lập full option.
Nhà có tiền, có thế, đến cả ban giám hiệu cũng phải nể mặt vài phần, thì làm sao để tâm đến một giáo viên chủ nhiệm trẻ mới ra trường chứ.
Thế là cậu ta hắng giọng, làm ra vẻ chẳng có gì to tát:
"Thầy ơi, em chỉ đùa với bạn chút thôi, đâu có phạm pháp gì đâu."
Giáo viên chủ nhiệm liếc nhìn Chu Phàm Tuấn, cố dàn xếp cho yên chuyện:
"Đây là trường học, em mang nhiều tiền như vậy, lỡ mất thì phải làm sao? Mau cất đi. Được rồi Dư Đào Tử, về lớp đi, sắp vào học rồi."
Bình luận hiện lên lần nữa.
[Ơ, sao tình tiết lại lệch rồi? Đoạn này lẽ ra nữ phụ phải sáng mắt vì tiền mà đồng ý chứ, rồi ngay lập tức đòi nam chính mời ăn, nữ chính nhìn thấy thì đau lòng khóc lóc, từ đó mới đẩy mạnh tình cảm hai người chứ.]
[Đúng rồi, nữ phụ phải bám lấy nam chính đòi ăn nhà hàng cao cấp một người hết tận 1300 tệ, còn lăn lộn ăn vạ mất hết mặt mũi, mình nhớ rõ lắm mà.]
Ngay khoảnh khắc dòng bình luận biến mất, Chu Phàm Tuấn cúi người nhặt tiền lên, lười nhác nói:
"Được rồi Dư Đào Tử, đùa em chút thôi, đừng giận nữa. Để anh mời em ăn cơm tạ lỗi nhé?"
Câu nói thì hướng về tôi, nhưng ánh mắt cậu ta lại nhìn về phía nữ chính Diêu Dao đang đứng cách đó không xa – con gái của người giúp việc nhà cậu ta – nữ chính trong phiên bản học đường của "Kiêu hãnh và định kiến", một trong những nhân vật chính theo mô
-típ "cứu rỗi người lạnh lùng bằng sự dịu dàng".
Diêu Dao ôm trong tay một chồng bài tập, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng vành mắt đã đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, ánh mắt đầy đau thương, nhìn rất đáng thương.
Chu Phàm Tuấn siết chặt môi, mu bàn tay nổi gân xanh, trông như muốn lao đến hôn cô ấy ngay tại chỗ.
Trong khoảnh khắc ấy, bầu không khí trở nên ngập tràn màu sắc ngôn tình.
Tôi hít sâu một hơi, lại vỗ đùi khóc lớn:
"Bà nội em không cho em ăn không của người khác đâu! Với lại nhà em cũng đâu thiếu miếng cơm này, anh có ý gì vậy? Là đang khinh thường dân quê tụi em phải không? Mẹ kiếp, dựa vào cái gì mà anh dám khinh thường người sống ở nông thôn hả?"
Chu Phàm Tuấn: "……"
Diêu Dao: "……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!