-Ưm……..ư…. – tôi cố nói mà nói ko được. tay tôi thì hắn đã giữ chặt hai bên. Chân hắn cũng kìm chặt lại. ko thể nào cử động được. vùng vẫy cũng ko được. chưa bao giờ tôi nhận ra là hắn mạnh đến thế. Là do hắn quá mạnh hay là…do tôi đang bị hút cạn sức lực bởi nụ hôn của hắn?
" aaaaa. Ko được! hắn…hắn đang hôn mình. Phải đẩy hắn ra! Biến đi! Anh nghĩ anh đang làm gì vậy hả! thả tôi ra! Ngừng lại!" – tôi cố gào thét nhưng ko thể nào nói ra được vì lưỡi của hắn cứ quấn lấy lưỡi của tôi. Tôi ngừng vùng vẫy. hắn được thế chồm tới đẩy tôi nằm xuống sàn rồi tiếp tục hôn mãnh liệt
" ash! Tên này điên rồi! làm sao…. mình ko đẩy hắn ra được! ko!"
Một lúc sau hắn mới buông ra. Chưa kịp đứng dậy thì tôi đã hất hắn sang một bên
đứng dậy. hắn thấy vậy cũng đứng dậy theo. Muốn quát cho hắn một trận rồi giết hắn luôn nhưng sao tôi ko làm được. cứ cúi gằm mặt xuống đất. tôi cảm thấy mặt mình nóng ran, đỏ bừng bừng. Vì tức giận. vì sau một nụ hôn dài tôi bị thiếu ko khí. Hay…vì bối rối?
Tích tắc tích tắc tích tắc
Không gian im lặng đến phát ngượng
Ko ngước lên nhưng có vẻ hắn đang đứng nhìn tôi
Còn tôi thì cứ nhìn sàn nhà
Ko ai mở miệng trước
Tích tắc tích tắc
Vẫn im lặng…
Tôi hét bằng một giọng vội vã và ngập ngừng và hơi nghẹn và nhanh và nhỏ tới mức tôi nghĩ là khó nghe được và có thể tôi sẽ phải nói lại lần nữa. nhưng có thể nhờ ko gian trong phòng quá im ắng nên tôi nghe rõ mồn một từng chữ phát ra và có thể hắn cũng vậy
-Anh là đồ đáng ghét!
Véo!
Tôi phóng vút ra phía cửa ban công
Sau khi lấy hết sức nói được một câu như vậy thì tôi ko còn đủ bình tĩnh để đứng đối diện với hắn trong căn phòng ngột ngạt. và thế là …
Cạch!
Xẹt!
rầm!
-Kim!!! – hắn bây giờ mới hét lên chắc tại nhìn thấy tôi tự nhiên lao vút ra ban công như vậy tưởng tôi định…tự tử rồi. tôi chỉ đứng ở ban công thôi. Chẳng qua là muốn cách ly với tên đáng ghét đó một chút.
Gió thổi nhè nhẹ
mái tóc đen nhánh của tôi khẽ bay bay
Từng cơn gió nhỏ thổi qua có vẻ như đã giúp tôi bình tĩnh lại
đứng ngoài ban công nhắm mắt cảm nhận từng đợt gió mơn man trên mái tóc
_-_-_-_-_-_-_-_-
Hắn ở trong căn phòng một mình. Ngồi phịch xuống giường.
" có chút bối rối…chạm tay anh rồi…"
Thật ra mới đầu nhìn nó hùng hổ nói cái gì tùm lum tùm la hắn chỉ định chồm tới bịt miệng nó thôi. Ai ngờ cái tay của hắn phản chủ ( hoặc hiểu mong muốn của chủ quá) nên chuyển sang giữ chặt tay nó rồi môi chạm môi làm hắn ko kìm lại được nên mới….
Một chút Căng thẳng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!