Tụi nó đang ngồi trong canteen. Giờ ra chơi
Chuông điện thoại…
-Mẹ nói sao ạ? Công ty gặp rắc rối?
A. vậy ạ. Vâng vậy ba mẹ cứ đi đi ko sao đâu.
Vâng. Nếu cần mẹ cứ gọi điện cho con con sẽ giúp. Vâng. Bye mẹ
- nó cúp máy
-Có chuyện gì à? – mon hỏi
-Tập đoàn NT
-Gặp rắc rối gì thế?
-Trước giờ IT và NT đứng đồng hạng nhất. đã hơn 20 năm. Vì mỗi tập đoàn chuyên về một mặt khác nhau. Bên IT chuyên về mặt thời trang. Còn bên mình chuyên về đá quý nên ko có vấn đề gì. Giữa hai bên cũng ko xảy ra sự cạnh tranh. bây giờ IT đột nhiên kinh doanh thêm đá quý. Làm sự cân bằng giữa 2 tập đoàn đứng nhất thế giới này ko còn. Có nguy cơ tập đoàn NT chúng ta sẽ rớt xuống hạng 2
-Vậy ba mẹ ko kéo nỗi à?
-Tập đoàn chúng ta bao nhiêu năm nay từ khi lên hạng nhất đã ko còn làm việc với tinh thần cạnh tranh. Chỉ cho ra sản phẩm với tiến độ bình thường là 6 tháng một mẫu sản phẩm mới. còn IT đã chuyển sang chạy nước rút về mặt đá quý được gần một năm. Mà vì nó chạy nước rút nữa nên đã cho ra rất nhiều mẫu thiết kế. chỉ là ko tung ra thị trường. bây giờ mới tung ra một lúc đồng thời hàng loạt các sản phẩm mới. tấn công bất ngờ bên ta chưa có sản phẩm chuẩn bị. rõ ràng là muốn cạnh tranh rồi.
mà ba mẹ bây giờ đã lớn tuổi. nhân viên tập đoàn NT của chúng ta trước sự cạnh tranh của bên IT đã xuống tinh thần. suy nghĩ bi quan tiêu cực. ko chú tâm làm việc. dẫn đến việc tập đoàn chúng ta cạn kiệt ý tưởng. trong khi bên IT cứ ra đều dặn mẫu sản phẩm mới hàng tháng. Tình hình có vẻ như bên ta đã thất thế. Khó mà kéo lại. ba mẹ đã lên máy bay về tập đoàn chính ở Anh quốc. ko biết sẽ như thế nào – nó cầm ly nước chanh trên bàn, nhấp một ngụm. trời nóng mà nó còn phải nói nhiều. may là có nước chanh giải nhiệt. trời như vầy mà còn uống capuchino chắc nó điên luôn quá
-Mày có ý gì chưa. Hay tao thấy mày nên lên tiếp quản tập đoàn NT luôn đi. Ba mẹ giờ lớn tuổi rồi mà còn phải suy nghĩ lo lắng nhiều
-Tao cũng muốn vậy. nhưng ko được. Apink của chúng ta cũng đang xảy ra vấn đề nội bộ lục đục. nếu ko chấm dứt sớm thì có thể gián điệp bên ngoài sẽ xâm nhập vào công ty. Gây tổn hại. vì tình hình nội bộ bất đồng dễ có người bị lợi dụng. chưa kể tập đoàn Apink chúng ta kinh doanh sản xuất trang sức. có sự trợ giúp của tập đoàn NT của ba mẹ để cho ra các loại trang sức gắn đá quý. Mà bây giờ NT đang rắc rối như vậy thì apink cũng chịu ảnh hưởng. 2 tập đoàn cùng gặp vấn đề trong cùng thời điểm.
mà tao thì chắc chưa đủ năng lực để tiếp quản NT.
-Vậy bây giờ phải làm sao đây? – mon nhìn nó lo lắng hỏi
-Nó suy nghĩ một lúc. Rồi bỗng đẩy ghế đứng dậy nhìn sang mon nói
-Trước tiên phải tập trung vào giải quyết Apink để NT đỡ gánh nặng. từ giờ phải tập trung vào làm việc thôi! Đi! – nó bước đi rời khỏi canteen. Mon cũng chạy theo
-Nhưng vấn đề lục đục nội bộ của Apink đó. Xảy ra bao lâu rồi? sao tao ko biết?
-Hơn 5 tháng. Nhưng phó giám đốc ko thông báo. ổng tính tự xử lí. Ai ngờ xử lí ko được rắc rối càng lớn hơn nên ổng mới báo cho tao. Tao cũng mới biết hồi sáng nay lúc trong lớp học thôi
-Vậy là do ổng mà vấn đề mới nghiêm trọng hơn vậy hả? – mon tức giận
-Cũng có thể nói là vậy. có thể sẽ phải làm một chuyến về anh luôn để xem coi tình hình thế nào. Chi nhánh bên mĩ hình như cũng bị ảnh hưởng
-Ngoài trụ sở chính ở anh ra thì Đó là chi nhánh lớn nhất mà. Vậy là mày qua anh còn tao qua mĩ hả?
-Có thể
-Cách nhau nữa vòng trái đất?
-Có sao?
-Nhưng tao sẽ nhớ mày lắm!!!!!!!!! hu hu – mon làm bộ nhõng nhẽo
-Xong việc sớm thì về thối mày nhớ tao hay nhớ thằng Jen đây?
-Nhớ gì chứ ?! ai thèm! Mà mày tính khi nào đi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!