Chương 66: Từng có một người yêu em như sinh mạng (2)

Editor: Xám

Quả thực anh làm theo lời hứa không xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa, cũng không còn phái người nghe ngóng tin tức của cô.

Anh bay sang bờ bên kia đại dương, vừa học tập vừa kinh doanh việc làm ăn của gia tộc, trải qua những ngày tháng khói lửa bốn bề áp lực trùng trùng. Lúc mệt mỏi nằm ở trên giường ngẩng mặt lên nhìn trần nhà nhớ tới cô, đoán bây giờ cô đang làm gì, sống có tốt không. Nhưng anh không biết cô cũng nằm trên giường bệnh, nhìn dịch thể trong suốt trong bình treo chảy từng chút một vào thân thể.

Anh không biết cô gian nan gánh vác gia đình ra sao, thậm chí đã mất một quả thận. 

Mà cô cũng không biết thân thể anh đang chậm rãi sinh ra ổ bệnh. 

Anh thường xuyên váng đầu, vốn cho là bệnh vặt như tụt huyết áp, không hề để ở trong lòng, cuối cùng ngất đi trong phòng vệ sinh.

Kết quả nghiêm trọng hơn dự đoán rất nhiều. 

"Xác suất thành công của phẫu thuật có bao nhiêu?" Anh lấy lại sự tỉnh táo nhìn hình ảnh cộng hưởng từ hạt nhân của não bộ, hỏi.

"Tình hình của cậu rất phức tạp, tôi đã cùng những chuyên gia khác tiến hành hội chẩn xác định được phương án sơ bộ. Nhưng mà… xác suất thành công chỉ có trên dưới 20%, cho dù là để tôi làm, cũng không nắm chắc lắm." Chuyên gia ngoại khoa não Hoa kiều trẻ tuổi không hề giấu diếm.

"Tình huống xấu nhất, sẽ chết?"

"Nếu không làm phẫu thuật, khối u có thể sẽ khuếch trương hoặc trở nên ác tính." Mặc dù không trả lời chính diện, nhưng đáp án rõ ràng. 

Im lặng dài lâu lan ra trong phòng bệnh, giống như bàn tay bóp chặt cổ, khiến người ta hít thở không thông. 

"Tôi biết rồi." Hàng mày nhíu lại của anh dần dần thả lỏng, biểu cảm trên mặt lạnh nhạt dửng dưng: "Tôi sẽ cho người phong tỏa tin tức, bây giờ anh tạm thời giữ bí mật giúp tôi."

"Cậu muốn làm gì?" Bác sĩ cau mày nói: "Bây giờ cậu nhất định phải nằm viện đàng hoàng tử tế!"

"Tôi có một vài chuyện, phải về nước làm."

"Kỷ Vân Dực cậu nổi cơn điên gì thế? Cậu có biết ngộ nhỡ cậu ngất xỉu lần nữa sẽ có hậu quả gì không?" Bác sĩ áo khoác trắng gần như sắp nổi quạu.

"Tôi biết." Anh cúi mắt, hình như đã nhếch khóe miệng: "Có điều, người sắp chết mà luôn có chút chuyện vương ở trong lòng, chết không yên tâm đâu."

"Cậu..." Giằng co không có kết quả, bác sĩ bất đắc dĩ thở dài: "Bất cứ lúc nào bên cạnh cậu cũng phải có người bảo vệ."

"Báo tin cho Lạc Tiêu đi, không có gì cần giữ bí mật với cậu ta."

"Với đầu óc của cậu ta, cậu muốn giữ bí mật cũng không được. Đợi chút, làm sao Thái Thượng Hoàng nhà cậu có thể cho phép cậu quay về vào lúc này?"

"Bọn họ đã tìm được người phụ nữ tốt cho tôi rồi, bảo tôi quay về đính hôn."

"..."

Khi quay trở lại thành phố H, trời đang mưa. Tí tách rả rích, trong không khí tràn đầy hương vị ầm ướt buồn bực.

Anh vốn chán ghét tiết trời mưa dầm liên miên của Giang Nam, lúc này lại cảm thấy thân thiết như thế, giống như có một  cảm giác vui mừng gặp lại khi xa cách đã lâu. Lạc Tiêu, Vệ Nam và Diệp Kiều đều ở đây, náo nhiệt vô cùng, tất cả đều rất giống ngày trước.

Nói đến game online bọn họ vẫn chơi chung, Diệp Kiều mặt mày xấu hổ ấp a ấp úng cả buổi, cuối cùng đã khai nhận việc ác "dùng nick của anh để tán gái", "PK với người khác thất bại thảm hại", "Đã bồi thường cho mỹ nhân lại còn xóa nick", bị anh đá một cước lăn từ trên ghế xuống.

"Vì sao không dùng nick của chính cậu mà quyến rũ phụ nữ?" Anh cố hết sức bình tĩnh hòa nhã.

"Nick của tôi là Âm dương sư mà, công kích lại không cao, một mình đưa em gái đi vào phó bản rất khó khăn, hơn nữa dáng vẻ lại rất giống than đen..." Diệp Kiều giải thích không cả thở.

Mặt anh không chút biểu cảm: "Cậu dùng nick tôi thua người ta thì thôi đi, còn tự ra chủ trương xóa nick của tôi, hơn nữa tôi là người biết cuối cùng?"

"Á… Thật ra thì, tôi muốn nói cho cậu biết, có điều Vệ Nam nói cậu nhất định sẽ giết chết tôi, cho nên..."

Anh dùng tay ra hiệu, người đàn ông áo đen phía sau nhanh chóng tới gần rồi khom người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!