Chương 50: (Vô Đề)

Editor: Xám

Cô ngột ngạt đỏ mặt giống như con gà nướng, nhấc chân lập tức đá về phía sau. Kỷ Vân Dực bị đá kêu rên một tiếng, phát cáu nói: "Em là con lừa sao?"

"Anh còn không buông ra tôi sẽ đá chết anh."

Anh hậm hực buông tay.

Thấy quả nhiên hai cô nàng kia đã dời ánh mắt đi xem bức tranh khác, Hàn Đan oán thầm, nếu các cô biết tính cách người này xấu xa thế nào, còn có thể nhìn anh ta bằng ánh mắt đắm đuối đưa tình đó mới lạ......

"Là sách gì vậy?" Cô vẫn tò mò.

"Quyển trên sofa của em."

"......" Hàn Đan quẫn bách. Quyển《 365 cách yêu đương 》đó là A Khiết mua tặng cô...... Tác giả Mặc Thanh Thành kia vốn dĩ chính là một tên cặn bã, viết linh tinh rằng ở quán trà, phòng thay đồ, thang máy gì đó, có thể bất ngờ gặp được tình yêu cái khỉ gió. Cô đột nhiên giật mình một cái, trợn tròn mắt: "Tại sao anh lại đọc loại sách đó?"

"Em đọc được, vì sao anh không thể?"

"Tôi còn lâu mới đọc." Cô nói xằng nói bậy: "Tôi từng tuổi này rồi, loại đàn ông nào còn chưa gặp, sao còn đọc cái đó?"

"Xem mắt nhiều lần như vậy rồi, không có đến một lần thành công, em cũng được xem là một đóa hoa lạ." Trong mắt người nào đó toàn là thương hại.

"Ai cần anh lo!" Cô bị nói trúng chỗ đau, thẹn quá hóa giận: "Anh cứ bất ngờ gặp gỡ tình yêu trong bảo tàng mỹ thuật của anh đi, chị không theo hầu nữa." Dứt lời xoay người rời đi, kết quả lại bị tóm lấy cổ áo lôi về.

Kỷ Vân Dực liếc nhìn cô nói: "Anh đang học hẹn hò với phụ nữ như thế nào."

Hàn Đan kinh ngạc: "Tôi không nghe lầm chứ? Có phải anh đang yêu không?" Cho đến khi nhìn thấy tai anh hiện lên chút màu hồng khả nghi, cô mới không nhịn được cười phá lên: "Là đang theo đuổi hay là đã thành công rồi?"

"Em không cần biết." Anh lạnh mặt.

"Thôi đi, tôi thèm mà biết." Cô nhíu mày: "Cho nên, bây giờ anh đang nghiên cứu địa điểm sao?"

Anh thản nhiên quay lại nhìn cô: "Không muốn giúp anh sao?"

Nét mặt Hàn Đan cứng lại trong nháy mắt, cười nói: "Tôi chỉ cảm thấy người đàn ông như anh lấy thẻ tín dụng ra tiện tay vẫy vẫy, đã có các cô gái người trước ngã xuống, người sau tiến lên rồi, không cần tôi bày mưu tính kế."

Ánh mắt anh giống như ánh trăng, một lớp mỏng manh, lạnh lùng lại mang theo chút dịu dàng: "Thuê em nửa ngày."

"Tiền thuê một ngàn, thứ lỗi không trả giá." Cô mở bàn tay ra với anh.

"Được. Từ bây giờ đến trước mười hai giờ đêm, em thuộc về anh." Anh ném thẻ cho cô.

"Ông chủ Kỷ thật sự rất sảng khoái." Cô cười như một đóa hoa loa kèn: "Đi thôi, tôi dẫn anh đến nơi người bình thường nên đến hẹn hò."

Quán ăn nổi tiếng ở góc phố, bên ngoài có đủ loại đồ ăn nhẹ rán xào.

Hàn Đan vừa ăn vừa hỏi: "Ăn ngon không?"

Kỷ Vân Dực dùng khăn giấy lau miệng: "Quá nóng."

Hàn Đan mắc nghẹn: "Đó là do anh ăn quá nhanh!"

Quán trà sữa với bên trong trang hoàng giống như một tòa thành nấm, tràn đầy mùi hương thơm ngọt mê người.

Hàn Đan giữa cơn say mê: "Hương vị thế nào?"

Kỷ Vân Dực uống một ngụm, nhíu mày, nhét trả về tay cô: "Quá ngọt."

Hàn Đan quẫn bách: "Vậy thì phải làm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!