Chương 43: (Vô Đề)

Editor: Xám

Hoa văn hình chữ "S" trên sợi dây chuyền anh từng tặng cô.

Chữ "S" trên biển từng căn biệt thự của biệt thự Thịnh Thế.

Hẹn gặp mặt người mẹ ung dung hoa lệ ở khách sạn.

Thủ đoạn có thể dễ dàng khiến cấp dưới phục tùng.

Có người đã từng nói, người khác nhìn nhận bạn thế nào, quyết định ở độ cao bạn đứng.

Giống như cô dự đoán, anh tuyệt đối không phải một tổng giám đốc mới nhậm chức đơn giản, không hề có bối cảnh.

Mà điều khiến cô không thể tưởng tượng được là, sản nghiệp tập đoàn Thịnh Thế đa nguyên hóa* khổng lồ mới là nền tảng dưới chân anh. 

*đa nguyên hóa: có nhiều thành phần kinh tế cùng tồn tại và đua tranh với nhau, không có thành phần kinh tế chủ đạo.

Thế nhưng, bộ não càng nghĩ càng phức tạp đột nhiên thay đổi, khi đáp án công bố, trong lòng ngoài kinh ngạc trong nháy mắt ra, còn có nhiều cảm xúc "thì ra là như vậy" hơn.

Thì ra, tôi và anh không phải người trong cùng một thế giới.

"Thịnh Thế sẽ dựa theo khoản tiền vi phạm hợp đồng và cung cấp cho các cô toàn bộ phục vụ tương đồng với lần này, ngày tháng sẽ quyết định sau khi thương nghiệp hai bên bàn bạc với nhau vào hôm khác. Vậy bây giờ, mời hai vị đi cho." Người đàn ông đuổi khách rất khách sáo.

Tiếng nói cười truyền từ ngoài cửa đến gần.

Xem ra, khách mời của bữa tiệc đã đến rồi.

Sắc mặt người phụ nữ trang điểm đậm lập tức biến đổi, xấu hổ cười nói: "Đừng...... Tổng giám đốc Thẩm, có chuyện gì cũng từ từ nói. Vừa nãy bọn tôi không biết người dùng bữa là anh, hơn nữa thật sự là chúng tôi đã đặt bao nhà hàng này trước, chúng tôi cũng chỉ muốn dựa theo hợp đồng yêu cầu nhà hàng mời những nhân viên không liên quan khác ra ngoài......"

"Đương nhiên, các cô không có lỗi, lỗi ở tôi. Cho nên tôi cực kỳ sẵn lòng gánh vác trách nhiệm của hoạt động thất bại này, bồi thường tiền vi phạm hợp đồng không thiếu một phần theo yêu cầu hợp đồng." Anh đáp rất đường hoàng.

"Tổng giảm đốc Thẩm." Người phụ nữ kia gần như đã sắp khóc: "Khách khứa đã đến, chúng tôi cũng không thể đến lúc này mới thay đổi địa điểm được, hơn nữa công tác chuẩn bị của nhà hàng các anh cũng đã xong cả rồi......"

Anh ngắm nhìn bốn phía: "Thật đáng tiếc, xem ra những món ăn này phải lãng phí rồi. Lão Lưu, đóng cửa treo biển ngừng kinh doanh."

"Đừng đóng...... Cầu xin anh..... Xin anh đấy, làm hỏng lần này tôi thật sự sẽ bị đuổi......" Cô Trang không kìm nén được túm lấy tay áo Thẩm Luật, khóc thật.

"Có một cách không bị đuổi, muốn nghe không?"

Hai mắt đẫm lệ gật đầu.

"Chủ động từ chức." Anh nói nghiêm túc

Đầu Hàn Đan đầy vạch đen.

Người này nhìn bề ngoài thì ôn tồn lễ độ, kỳ thật bên trong là một sinh vật nguy hiểm cay nghiệt chanh chua.

Sau khi chọc vào anh, hậu quả rất nghiêm trọng.

Thấy sắc mặt đối phương đã trắng bệch, Hàn Đan không đành lòng, vì vậy khuyên: "Khách khứa đã đến rồi, chuyện làm ăn cực tốt mà không làm thì rất lãng phí."

"Khách của tôi chỉ có em." Anh không để ý chút nào.

Cô cười một tiếng: "Khó khăn lắm mới đến một chuyến, lẽ nào chúng ta phải lãng phí hết thời gian vào tranh giành háo thắng sao?"

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên cao lớn mặc đồ tây màu đen chậm rãi đi đến từ trong đám người tụm năm tụm ba, đứng ở trước mặt mấy người.

"Chỉnh ánh đèn tối một chút sẽ tốt hơn." Giọng nam trầm thấp mang theo chút âm mũi, rất giàu cảm xúc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!