Editor: Xám
Lý do này quá khó để tưởng tưởng được, lập tức khiến khung cảnh náo động một hồi.
[ Phụ cận ] Long Uy Bá Chủ: Mẹ nó, Thịnh Yến các ngươi đúng là coi mình là đại gia rồi. Server này cũng không phải mở cho nhà các ngươi, muốn đợi người thì cút ra mà đợi.
[ Phụ cận ] Sở Hương Hương: Đúng vậy, tự cao tự đại, thật đáng ghét.
[ Phụ cận ] Kingkong Barbie Nhà Nhị Cẩu: Cái bang rác rưởi này đã giết ta mấy lần, cuối cùng đã gặp kẻ lạc đàn, có gan thì đừng chạy!
[ Phụ cận ] Thông Thông Nhất Biệt: Nói nhảm gì thế, chúng ta cùng chém hắn là xong thôi.
Nhất thời tinh thần quần chúng phấn khởi, mấy người phóng lên, bắt đầu động thủ. Chỉ thấy trước đại điện xán lạn rực rỡ, đủ loại kỹ năng hiệu quả đặc biệt nổ tung vang dội, núi đất rung chuyển. Bụi mù tản đi, vài thi thể nằm ngang trên mặt đất. Trên bậc thềm ngọc cao cao trước điện, võ sĩ Thú tộc tên "Võng Tư" đứng vắt ngang cây thương, áo choàng đỏ sẫm bay lên phần phật, giống như một sát thần bất khả xâm phạm, khiến lòng người kính sợ.
"Kích thích là ma quỷ." Nửa Đời Tiêu Dao gửi đi một biểu cảm mỉm cười, nói: "Khả năng phòng ngự của sư phụ vẫn cao như trước."
Phóng mắt nhìn, vừa rồi một đám thành viên bang phái ở phía sau vị bang chủ kia đều chưa động thủ. Hàn Đan nhìn chằm chằm danh xưng trên đầu mấy người kia một lát, tỉnh ngộ. Trên đầu đám người vừa rồi cướp quái của hai người cũng có bốn chữ "Tiêu Dao Thế Gia", thảo nào thấy quen như vậy.
"Muốn đánh thì cùng lên đi." Võng Tư tỏ ra hơi mất kiên nhẫn.
"Tôi muốn thắng anh, có điều sẽ không dùng những cách dùng nước đục thả câu đó......" Anh ta dừng lại một chút, "Hay là trước tiên mời những người không liên quan ra ngoài thì tốt hơn."
Lời vừa ra khỏi miệng, mấy tên thích khách sau lưng anh ta đã bắt đầu nhanh chóng chuyển động.
Đến khi trên màn hình xuất hiện lời nhắc nhở màu đỏ Hàn Đan mới phản ứng lại, cái gọi là mời "những người không có nhiệm vụ" đi ra ngoài chính là muốn giết sạch những người đứng ngoài quan sát, bao gồm cả mình trong đó.
Trong khoảnh khắc một thích khách đã gần đến, ngón tay Hàn Đan lạnh ngắt, nhưng phản ứng theo bản năng, ném về phía người nọ một kỹ năng Mị Hoặc. Nhìn trên đầu thích khách kia xuất hiện một chữ "Miss" to đùng, than thở một câu —— nhân vật có độ nhanh nhẹn cao, quả nhiên không dễ trúng mà......
Vốn tưởng rằng Mị Hoặc thất bại sẽ không còn khả năng sống sót, nhưng phát hiện ra mình đã trúng hai đao mà vẫn chưa ngã xuống. Nhìn trên người Liên Cơ có một dải ánh sáng màu bạc quấn quanh, Hàn Đan không khỏi kinh ngạc.
Ngoài bổ sung máu, thầy thuốc còn có kỹ năng tên là "Tục Mệnh". Đó là dùng lượng trên 80% lượng máu của mình đổi lấy đầy máu của người chơi khác. Kỹ năng này rất ít được sử dụng, bởi vì sự tồn tại của thầy thuốc quyết định an toàn của một tập thể, thầy thuốc chết sẽ dễ dàng dẫn đến cả đoàn diệt vong. Hơn nữa kỹ năng này phải tiêu hao vật phẩm đặc biệt "Tục Mệnh Hoàn", cách chế tạo phức tạp mà giá thành tương đối cao, bởi vậy tỉ lệ sử dụng cực thấp.
Hộp thoại lóe sáng.
Đến từ Mặc Thiên Ẩn, chỉ có ba chữ —— "Bay ra ngoài".
Anh bảo cô đi trước.
Nhìn thầy thuốc có lượng máu dần dần trống rỗng ở phía sau, trong lòng Hàn Đan ấm áp.
Mà lúc này, thích khách chợt lắc mình chuyển sang tấn công thầy thuốc.
Giải quyết nghề nghiệp hỗ trợ trước, đó là phương thức thường dùng của PK.
Hàn Đan cắn môi, con chuột vốn lơ lửng trên bùa Phi Hành lần lữa không nhấn xuống.
Mà rốt cuộc sự do dự trong phút chốc đó đã cắt đứt con đường sống cuối cùng. Chủy thủ của một thích khách khác đã đến trước mặt.
Cảnh tượng mơ hồ, trên màn hình hiện ra nhắc nhở bị giết chết của hệ thống.
Đồng thời, một bóng người màu đỏ lóe lên sau lưng thích khách giống như ma quỷ, lúc công kích ánh sáng lấp lánh màu đỏ sậm vẽ thành vòng trong không trung. Công kích giống như nước chảy mây trôi, mang theo sự diễm lệ và quỷ quyệt, đã đẩy hai thích khách vào chỗ chết trong khoảnh khắc.
Bóng hình yêu mị màu đỏ dừng lại bên cạnh thầy thuốc sắp rỗng máu.
Lúc này Hàn Đan mới nhìn rõ, là một cô gái.
Một bộ váy ngắn đỏ đến tột cùng bao quanh đường cong mềm mại tuyệt đẹp. Mà vũ khí của cô nàng là một đôi móng vuốt màu đỏ như máu, hiện lên ánh sáng mờ mờ.
Giống với trang phục, tên của cô cũng đỏ đến mức khắc cốt ghi tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!