Ôm ấp yêu thương là dựa vào khuôn mặt.
"Ha ha." Trên vai nam tử mắt đỏ tên là Thất mang theo một con hắc điểu cũng có mắt đỏ bệnh hoạn như anh ta, gần như tung người nhảy tới phía trước đỉnh đầu của Liên Cơ, lớn tiếng khoe khoang."Tuyết Nha, cậu già rồi."
"Tôi thường không đành lòng ra tay với bạn nhỏ cấp 84." Nam tử đứng ở bên cạnh phe phẩy chiếc quạt giấy cực kỳ bắt mắt trong tay, kết hợp với bộ y phục có vạt áo dài chấm gót màu trắng kiểu cổ, lại càng có thêm mấy phần hơi thở nho nhã tựa như nước chảy mây trôi, mà chiếc mặt nạ trên mặt anh ta lại khiến cho hình tượng của anh ta sinh ra độ lệch to lớn.
Đó là một chiếc mặt nạ màu trắng tinh, không có một chút hoa văn trang trí nào, chỉ chạm rỗng để lộ hai con mắt màu đen cong cong, dường như bất cứ lúc nào cũng luôn hàm chứa ý cười, cực kỳ giống hồ diện nhân* trong truyện tranh, mang theo mấy phần thiện cảm kỳ dị. Trên vai anh ta cũng có một con chim gần giống với chim bồ câu trắng, lông đuôi cực dài buông xuống tới đất, giống như một chiếc áo choàng màu trắng.
*Người có khuôn mặt hồ ly (hic tìm không được hình mình họa, các bạn đọc thân ái ráng tưởng tượng nhé) di3nd4nl3quyd6n
"Lại nói, cho dù Âm Dương Sư cấp cao bao nhiêu đi nữa thì trên phương diện công kích cũng đều giống như đồ bỏ đi." Một câu nói cười nhạo vừa mới nói ra khỏi miệng, toàn thân Thất lập tức rơi vào trong một vùng đầm lầy đột nhiên xuất hiện dưới chân, không thể động đậy. "A a, tôi đùa giỡn, Tiểu Dạ Tử đừng nóng giận mà!"
Người sử dụng chiêu "Đại Địa Lao" với anh ta chính là Âm Dương Sư được đặt tên là "Nguyệt Hắc Phong Cao Sát Nhân Dạ"*, cũng là một người có tạo hình kinh hãi nhất. Ngoại trừ cặp mắt trong suốt màu xanh lục giống như quỷ lộ ra bên ngoài, thì toàn thân trên dưới đều bao bọc ở trong bộ quần áo màu đen, trên vai cũng không có chim, mà là một loại giống như quỷ ảnh, thậm chí ở trong bóng đêm không thể phân rõ được hình dáng.
Nghe thấy lời châm biếm, anh ta thốt ra một câu sâu kín: "Tốt hơn so với cậu ta."
*Giết người vào đêm trăng mờ gió cao
Thất: "Cũng thế thôi, ngay cả cấp 84 cũng miểu sát* không xong, ha ha."
*Miểu sát: giết chết trong vài giây.
Tuyết Nha: "Thất, cười khiêm tốn một chút, nếu không sẽ khiến cho người ta cảm thấy vì cậu ta nhanh hơn cậu nên cậu mới hậm mộ ghen ghét cậu ta."
Thất: "... Đây là gia nói thật, kỹ thuật của cậu ta thụt lùi rất nhiều mà."
Hàn Đan điều chỉnh góc ngắm, nhìn về phía người nọ ở cách đó không xa, từ đầu đến cuối anh vẫn chưa hề mở miệng nói chuyện.
Là một nam tử. Trên đỉnh đầu có mấy chữ "Hà Xử Phong Lưu".
Anh mặc một bộ Chiến Giáp màu đen. Mái tóc màu bạch kim rủ xuống đất, con ngươi màu tím không có tiêu cự, trên vai có một con... Cái đó cũng được coi là chim sao? Nó giống như một ngọn lửa màu xanh âm u đang bốc cháy bay lơ lửng ở đầu vai của anh, chỉ nhìn ra được hình dáng thấp thoáng của đôi cánh.
Hàn Đan thở dài một hơi.
Hiển nhiên, mới vừa rồi bốn người bọn họ đều phát hiện ra mình đầu tiên, đồng thời cùng thi triển công kích, nhưng người nhanh nhất chính là vị Hà Xử Phong Lưu kia, thế nhưng anh lại không thể đánh chết mình trong vòng một chiêu, cho nên mình mới bị Thất giết chết ngay chiêu thứ hai.
Hồ diện nhân hỏi: "Tiểu yêu tinh, em tới Ma Thành làm gì vậy?"
Cái từ "Tiểu yêu tinh" đó là nói mình à? TLT
-diendan.
Trong đầu Hàn Đan hiện ra hình ảnh Thanh Xà và Pháp Hải mặt đối mặt... tới khi cô đang tính trả lời, thì lại nhìn thấy kênh mật ngữ hiện ra một dòng chữ.
[ Mật ngữ ] Sở Vân Phi: Cô cho rằng trốn được tới Ma Thành thì hết chuyện sao? Có bản lĩnh thì cô cứ trốn ở đó cả đời đừng ra ngoài nữa.
Rốt cuộc đây là cảnh cáo hay là tối hậu thư? Hắn ta thật sự coi Hàn Đan cô là mèo Hel¬lo Kit¬ty hả? Anh đã muốn lấy lại số tiên này như vậy, thì tôi sẽ trả lại cho anh thật tốt.
Cô gái ngồi trước máy vi tính nheo mắt lại, cắn môi. Bàn phím dưới ngón tay phát ra tiếng vang nhỏ, trên màn hình xuất hiện một dòng chữ.
Liên Cơ: "Tôi tới mua sát thủ giết người."
"Oh? Thì ra là khách hàng." Rõ ràng Thất tỏ ra rất hứng thú.
Tuyết Nha: "Dạ, để cho tiểu yêu tinh đứng lên nói chuyện đi." Vừa dứt lời lại bổ sung thêm một câu, "Mặc kệ nói thế nào, để cho mỹ nữ nằm trên mặt đất thì thật thất lễ."
Chẳng lẽ không phân biệt tốt xấu đã ra tay với tôi thì không phải là thất lễ sao? Huống chi mới vừa rồi rõ ràng anh cũng có phần tham dự mà... Hàn Đan đang oán thầm, thì bỗng thấy hoa mắt, bản thân không những không bị rơi kinh nghiệm mà còn được hồi đầy máu sống lại ngay tại chỗ [ Gía cú quái bất ]. Quả nhiên, hồi sinh gì đó, vẫn là Âm Dương Sư lợi hại nhất.
Tuyết Nha hỏi: "Tiểu yêu tinh muốn thuê ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!