Editor: Xám
Hàn Đan bị Kỷ Vân Dực làm giật mình như vậy, chút rượu uống vào lập tức tỉnh ra vài phần, đỏ mặt không an phận giãy dụa thân thể, muốn tránh thoát khỏi sự giam cầm của người đó. Không ngờ vùng vẫy không có kết quả, ngược lại bị người ta giữ vai, nhất thời tiến thoái lưỡng nan không thể động đậy.
Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông vài giây, nhanh trí nhíu mày "Ọe ——" một tiếng tỏ vẻ muốn ói lại dừng. Kỷ Vân Dực đứng dậy, cô đang thầm vui sướng vì thực hiện được mưu kế nhỏ, lại phát hiện ra người chợt nhẹ bẫng, đã bị người ta tóm cổ áo xách từ ghế sofa lên, kéo cô một mạch vào nhà vệ sinh.
Hình ảnh một vài người đàn ông vì hoảng sợ mà luống cuống kéo quần đập vào tầm mắt, phản ứng đầu tiên của Hàn Đan là nhanh chóng che mặt lại."...... Anh điên rồi! Đây là nhà vệ sinh nam!"
Anh không coi ai ra gì kéo cô vào một buồng nhỏ đã mở cửa, sau đó đóng cửa lại.
Bên ngoài truyền đến vài tiếng oán trách đại loại như "Có bệnh à", nhưng trong nháy mắt đã không còn tiếng động gì nữa, yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được. Nghĩ cũng đoán được thế nào người họ Kỷ nào đó ra ngoài cũng sẽ đưa một đống đàn ông áo đen theo, chắc chắn mấy ông chú phàn nàn đã bị dọn sạch rồi.
Trong căn buồng nhỏ hẹp, tại toilet nam của khách sạn.
Hàn Đan đi giày cao gót rất cao, lảo đảo cố gắng đứng vững.
Kỷ Vân Dực mặt không đổi sắc đứng ở trước mặt cô.
Và chiếc bồn cầu màu trắng vô tội kia.
"Không phải muốn nôn sao? Nôn đi." Anh nhíu mày nói.
"Bây giờ tôi không muốn nôn nữa." Nhưng cổ tay muốn mở cửa của lại bị bắt lấy. Cô dùng sức vùng vẫy thoát ra, ai ngờ đối phương chỉ kéo rất nhẹ, vừa vung ra, tay lại đập lên vách gỗ, sinh đau đớn.
Nỗi đau khiến vành mắt người ta chua xót.
"Anh có thể giả vờ không nhìn thấy tôi, rồi cứ như vậy mà bỏ đi không?" Mượn cảm giác hơi say, cô ngẩng mặt lên, lộ ra nụ cười bi thương, "Chỉ hôm nay mà thôi, cầu xin anh."
Có thể là nghe theo, phối hợp, nhẫn nhục chịu đựng, lạnh nhạt, mặc cho anh hết lần này đến lần khác xuất hiện trong cuộc sống của tôi, sau đó thay đổi nó hoàn toàn.
Nhưng hôm nay, làm phiền anh tránh ra được không?
Mệt mỏi quá. Tôi bôn ba trong ánh mắt đồng cảm của những người biết chuyện, mỗi một nụ cười cố gắng bình tĩnh, mỗi một lần đối mặt giống như vô tình, mỗi một câu chuyện phiếm điềm nhiên như không đều kiệt quệ sức lực.
Muốn ở một mình, dùng tất cả thời gian để kỷ niệm và quên đi.
Đột nhiên, bàn tay va đập đến đỏ bừng bị người khác nắm lấy, sự lạnh lẽo nơi ngón tay dần dần được ấm áp bao phủ.
"Đừng cười nữa, thật xấu xí." Kỷ Vân Dực khẽ cau mày.
Không còn sức lực tránh thoát nữa, cô chỉ rũ mí mắt xuống, để mặc anh nắm, đứng nguyên tại chỗ.
"Em thích cậu ta?" Lần đầu tiên gặp mặt anh đã từng hỏi câu này.
"Đúng vậy, thích. Đã thích rất lâu rồi, nhưng chỉ có thể đứng từ xa mỉm cười chúc phúc cho hôn lễ của anh ấy và người khác. Kỷ Vân Dực, tôi thảm hại như vậy, anh hài lòng chưa?" Cô nói từng chữ xong, dáng người gầy yếu run lên nhè nhẹ.
Ánh sáng ấm áp chiếu vào mắt người đàn ông, hiện ra nhiều màu sắc chồng lên nhau, giống như một khối hổ phách ảm đạm. Anh im lặng giây lát, đẩy cửa kéo cô ra ngoài. Lần này đã dùng đủ lực, cầm cổ tay cô phát đau.
Hàn Đan loạng choạng theo anh đi vào đại sảnh của khách sạn. A Khiết thấy hai người xuất hiện, vội vã đi lên, vẻ mặt lo lắng.
"Gặp gỡ ở phòng vệ sinh, đúng là cách khiến người ta có cảm giác mới mẻ." Người đàn ông mặc đồ tây màu xám đậm bên cạnh cô lười biếng trêu chọc, dường như hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt u ám của người nào đó.
"Bảo Đỗ Như Lâm tuyên bố hủy bỏ hôn lễ, ngay bây giờ." Kỷ Vân Dực căn dặn người đàn ông áo đen ở phía sau. Giọng nói giống như đã kết thành băng, lạnh lẽo bức người.
"Ai chà, người ta xử lý gióng chống khua chiêng như vậy, nói không chừng sẽ không ổn đâu, dù sao cũng phải có lý do chứ." Giọng nói của người đàn ông yêu nghiệt du dương. Dưới làn tóc mai mềm mại, một đôi mắt bồ câu đào hoa màu xám hơi híp lại, dường như bất kỳ lúc nào cũng mang theo ý cười lười biếng vô cùng thong thả. Nếu nói hào quang của Kỷ Vân Dực giống như mặt trời nóng bỏng lóa mắt, vậy khí chất ôn hòa của người này lại giống như trăng ẩn trong mây.
"Nói với ông ta cô dâu là người của tôi." Lời ít mà ý nhiều.
"Ừm, lý do này không tệ." Người nọ cười khẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!