Editor: Xám
Khi câu trả lời của Hà Xử Phong Lưu xuất hiện trên kênh Thế giới đã khiến khung cảnh yên tĩnh một hồi. Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của mọi người, cũng làm tổn thương mặt mũi của Mẫu Đơn cô nương, nhất thời cô ta không lên tiếng.
"Thật kỳ lạ." Liên Cơ mở miệng nói.
"?" Trả lời của anh đơn giản đến mức chỉ còn lại một dấu chấm hỏi.
"Người quan trọng đến mức ngay trong ngày hôn lễ cũng có thể vội vàng đi cứu, nhưng lại lạnh lùng cự tuyệt không hề châm chước. Mặc dù nói có vẻ tin đồn gì đó không chất lượng lắm, nhưng quan hệ như thế này thật sự rất khiến người ta tò mò đấy nhé."
"Phu nhân đang ghen sao?"
"...... Anh nghĩ nhiều rồi."
"Nếu như người nào đó tham dự hôn lễ đúng hạn thì đã không xảy ra những chuyện nhàm chán này rồi."
"Anh muốn nói, bởi vì tôi không tới anh mới bị ép đi làm "anh hùng cứu mỹ nhân" sao?"
"Có thể nói như vậy."
Trên hình, Liên Cơ đứng dậy ở sau lưng người đàn ông, tạo dáng xoay vòng nhấc chân ngay tại chỗ. Người đàn ông trước máy vi tính không nhịn được khẽ cười thành tiếng. "Phu nhân định đá anh từ trên vách núi này xuống ư?"
"Phu quân đúng là tinh tường."
Lời vừa ra khỏi miệng, chỉ thấy người nào đó lại ngã về phía trước rơi xuống khỏi vách núi. Hàn Đan cả kinh, chỉ nhấn chuột muốn nhìn cho rõ, ai ngờ khối đá vốn nhỏ hẹp, Liên Cơ đi lên phía trước một bước đã rơi xuống.
Người đàn ông ở phía dưới đã được ngọn lửa màu lam thẫm quấn quanh, đôi cánh rộng kia xòe ra, ôm cô vào trong lòng.
Ngón tay Hàn Đan từ từ thả phím Enter bị nhấn rất mạnh ra, cong khóe miệng với màn hình.
"Đồ ngốc, em nhảy xuống làm gì?" Anh hỏi.
Nếu như nói cho anh biết mình không cẩn thận mới rơi xuống, nhất định sẽ bị cười nhạo mất...... Vì vậy hỏi ngược lại: "Vậy anh nhảy xuống làm gì?"
"Không phải phu nhân muốn đạp anh xuống sao?"
"Ai bảo anh trả đũa? Lấy lòng mỹ nữ nào đó, còn đẩy trách nhiệm lên đầu tôi nữa."
"Làm tốt lắm." Hà Xử Phong Lưu đặt cô lên vách đá, dừng lại.
"Hả?"
"Học được cách nhấn phím Enter chờ anh đến cứu rồi, đáng khen." Anh đứng ở trước mặt cô, tròng mắt màu tím trong veo như thủy tinh.
"Ai thèm....." Cô bĩu môi. Chủ đề quan hệ nam nữ vừa rồi bị anh lách qua bằng cách tránh nặng tìm nhẹ, đang định nhắc lại, lại thấy bên cạnh bốc lên một luồng sáng bạc, luẩn quẩn bao quanh, hiện ra dung mạo của một cô gái.
Mái tóc vàng sáng chói, dáng người thướt tha, chính là Mẫu Đơn Vọng Nguyệt.
"Phong Lưu, có thể nói chuyện với anh một chút không?" Cô ta nhìn thấy hai người, hình như đã cân nhắc một lát mới mở miệng.
Rõ ràng lời này tỏ ý ngại mình cản trở, Hàn Đan cười nhạt. Quân tử giúp người là chuyện tốt, vì vậy không đợi Hà Xử Phong Lưu giữ lại, cô đã bỏ lại một câu "Tôi có chút việc, thoát trước đây" rồi nhanh chóng biến mất.
Nói là có việc, thật ra cũng chỉ là nằm nhoài trước máy tính, tìm một vài bộ phim để giết thời gian. Trong lòng cảm thấy hơi hối hận, nghĩ nếu như mình không logout vội vàng như vậy mà vẫn đứng nguyên tại chỗ, người đàn ông kia sẽ làm những gì? Là bỏ đi theo Mẫu Đơn Vọng Nguyệt, hay là ở lại bên cạnh mình......
A Khiết đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên ngồi dậy khỏi giường, dọa cô giật nảy mình.
"Cậu là xác chết vùng dậy đấy à?" Hàn Đan dùng ngón trỏ chọt vào trán cô.
A Khiết lắc đầu, duỗi lưng, hỏi: "Tối nay cậu có đi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!