Editor: Xám
Sáng sớm thứ bảy, Hàn Đan bị một tràng tiếng động rắc rắc rầm rầm đánh thức, mở mắt ra nhìn, thì ra A Khiết đã về rồi.
"Chẳng phải nói ngày mai mới về sao?" Cô lim dim mắt hỏi.
"Mình sắp phát điên rồi."A Khiết mặc bộ tây trang màu đen đá bay giày xuống, tạo dáng chữ đại ngã ngửa xuống giường, một cánh tay đập lên ngực Hàn Đan. Cô ho khan vài tiếng ngồi dậy: "Trước khi phát điên cậu muốn đánh chết mình trước đúng không?" Ánh mắt lướt tới, A Khiết nằm đó, bình tĩnh nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng khuôn mặt tiều tụy, lập tức cả kinh, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Gặp phải người đó, chạy trối chết. Tiểu Đan, có phải mình cực kỳ vô dụng không?" Cô lẩm bẩm.
Hàn Đan yên lặng, cô biết "người đó" trong lời A Khiết là Trình Uyên, hỏi: "Anh ta cũng ở thành phố X ư?"
"Mình gặp anh ta ở khách sạn, mới biết cả tuần nay anh ta giảng dạy ở khoa nghệ thuật của đại học X. Cậu nói xem có phải đại học X ăn no rửng mỡ không, tốn tiền đi mời loại người đó giảng dạy."
"Lần này lại giao chiến chính diện ở cùng một khách sạn sao?" Vẻ mặt Hàn Đan hoàn toàn đồng cảm."Nghe nói nghệ thuật gia một là để râu một là nuôi tóc, mình thật sự tò mò bây giờ anh ta đang có tạo hình gì."
"Dáng dấp lại không thay đổi, trang điểm nhẹ còn mặc áo T
-shirt xanh lục, có một cô ả ngực bự đi theo bên cạnh."
"Cô ả ngực bự?" Ánh mắt người nào đó sáng rực lên.
"Nói là trợ lý, tên là Danh Nhi gì đó mình quên rồi, dáng người giống nước tinh khiết, ánh mắt giống quả cam."
"...... Quả cam?" Dưới ví dụ quái dị của A Khiết, Hàn Đan hoàn toàn không nắm được trọng điểm, chịu thua.
"Đều là tạp chất."
Này này, đó là thịt quả thanh khiết trong truyền thuyết đấy nhé… Hàn Đan quẫn bách nói: "Trình Uyên và cô ta rất thân mật sao?"
"Hai người cùng vào cùng ra một căn phòng, có tính là thân mật không?"
"Không thể nào, chẳng lẽ nghệ thuật gia Trình có niềm vui mới rồi ư? Cậu đấy, khoanh tay đứng nhìn?"
A Khiết đau khổ than thở một tiếng: "Một lần sảy chân để hận nghìn đời..."
Nhiệt tình tám chuyện của Hàn Đan đang dồi dào, lập tức lôi cô trên giường dậy, cuối cùng đã làm sáng tỏ câu chuyện.
Đầu tiên, vào cái đêm chạm mặt A Khiết, Trình Uyên và con bé ngực bự kia đã vào phòng không ra ngoài. Cô vốn là người tính tình nóng nảy, không nhịn được nữa, ngày hôm sau đã viện cớ DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn đẩy cửa phòng bọn họ ra, nhưng lại phát hiện trong phòng chỉ có một mình Trình Uyên.
—— Đã trễ thế này rồi, Trình tiểu thư vào phòng tôi là muốn làm gì?
—— Gạt tàn của anh vẫn để ở nhà tôi, bao giờ thì mang đi?
Cô tùy tiện bịa một lý do.
—— Nếu như cảm thấy nó chướng mắt thì vứt đi là được, đặc biệt đến hỏi có phần chuyện bé xé ra to quá rồi.
—— Vậy đại họa sĩ Trình cứ coi như tôi ăn no rửng mỡ là được.
Nói xong lập tức định đi, nhưng lại bị người ta kéo lại.
—— Tôi cho rằng cô đã có kinh nghiệm, không ngờ vẫn không nhịn được.
—— Buông tay ra, nếu không tôi tố cáo anh quấy nhiễu tình dục.
—— Thấy tôi ở cùng với người phụ nữ khác, ghen tị đến mức đêm khuya gõ cửa phòng tôi, cô muốn bắt gian hay là muốn đến quyến rũ tôi?
—— Ghen tị cái rắm......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!