Editor: Xám
Lấy được báo cáo từ chỗ Phan Tường đã gần chín giờ, Hàn Đan nghĩ đến ánh mắt sắc bén của tổng giám đốc đại nhân giống như mũi nhọn đâm vào lưng, lập tức nhảy lên xe taxi.
Cảnh vật bên ngoài cửa sổ liên tục lùi về phía sau, chú tài xế bên cạnh tán dóc đủ chuyện trời nam đất bắc, cô thuận miệng phụ họa, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm đồng hồ tính tiền. Mỗi một lần con số ở cột tiền biến đổi, nhịp tim lại tăng tốc một hồi. Mắt thấy taxi đã ra khỏi nội thành, cô che ví tiền than thở: Tại sao tên nhãi này lại ở xa như vậy…
Hai chữ "Hi viên" mộc mạc khắc sâu lên trên núi đá là tác phẩm của bậc thầy thư pháp nào đó, bên ngoài cánh cửa sắt chạm trổ hoa văn màu đen, cậu bảo vệ mặc bộ đồng phục cắt may khéo léo khẽ gật đầu với cô.
Chắc là trước đó đã có thông báo, cậu bảo vệ trẻ tuổi dẫn cô đi theo con đường mòn trải sỏi về phía Nam, khoảng cách phẳng giữa các tòa kiến trúc ở đây cực lớn, nhìn rất rộng rãi. Ánh mắt Hàn Đan lướt qua từng tòa biệt thự thấp thoáng trong sân nhà độc lập, nuốt nước miếng. Cuối cùng, người dẫn đường phía trước đã dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ hiện đại.
"Thẩm tiên sinh, khách của ngài đã đến rồi."
Khóa cửa phát ra một tiếng nhỏ, sau khi nói lời cảm ơn, Hàn Đan đẩy cửa bước vào.
Cách trang trí sắp xếp trong nhà mang phong cách hiện đại đơn giản. Không có màu sắc đậm đà phô trương, cũng không có kiểu hoa văn phức tạp tinh xảo, nền đen trắng xám và mặt kính thiết kế hoàn hảo đúng chỗ khiến người ta cảm nhận được sự chỉnh tề già dặn của chủ nhân.
"Có cần cho cô thời gian tham quan một lát không?"
Hàn Đan nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy Thẩm Luật mặc một bộ đồ ngủ màu lam thẫm đứng ở trên cầu thang. Có lẽ đã sinh ra ấn tượng quán tính với trang phục chỉn chu của anh, cách thức xuất hiện ngày hôm nay khiến cô không thích ứng lắm. Thẩm Luật lúc này giống như mẫu ảnh đã được tu sửa, làm mềm đường nét, che giấu đi sự cứng nhắc và sắc sảo. Đến khi người đàn ông ho nhẹ, lúc này cô mới nhận ra mình giống như kẻ háo sắc ngây ngốc nhìn chằm chằm người ta rất lâu, lập tức đỏ mặt, cúi đầu giao cặp văn kiện cho anh.
Sau khi xem sơ qua anh bỏ lại một câu "Cô chờ một lát, có một vài chỗ cần sửa." rồi đi lên lầu, để lại một mình Hàn Đan nhàn rỗi ngồi không.
Tự ý đi tham quan là không lễ phép, cô ngồi đờ ra trên ghế sofa.
Ở nơi yên tĩnh ấm áp, dễ mệt rã rời đã là bệnh cũ rồi. Từ lúc bắt đầu học đại học, cô đã thích chọn chỗ ngồi có ánh mặt trời bên cạnh cửa sổ rồi lấy sách che mặt, nằm bò lên bàn ngủ bù trong tiếng giảng bài của giáo sư, mà hiện giờ… Ánh nắng xuyên qua khắp cửa sổ sát đất phản chiếu hạt bụi li ti trôi nổi trong không trung. Cả ngôi nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, chỉ có vài tiếng chim hót thỉnh thoảng truyền đến từ trong bóng cây cách đó không xa.
Cơ thể từ từ trượt xuống một vị trí thoải mái, đầu tựa lên ghế sofa, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại.
Hình như là cái đêm long trọng sau khi liên hoan tốt nghiệp.
Ánh đèn đường phản chiếu vào hồ nhân tạo của trường học, giống như ánh sao rơi xuống đáy nước. Gió mát xua tan hương rượu đỏ hơi chua, thổi vào khiến mặt hồ trong như gương lăn tăn.
"Uống say rồi ngồi đây là muốn dụ dỗ ai?" Giọng nói của người đàn ông gần ngay bên tai mà lại như xa xôi lạ thường.
Cô mở mắt ra nhìn về người bên cạnh, một nụ cười từ từ hiện lên: "Thì ra là người có thể dùng giọng điệu nói chuyện khiến tôi chán ghét như vậy vẫn chỉ có một mình anh."
"Uống rượu vào, lá gan lớn hơn rồi." Anh nhếch môi cười, mối nguy tứ phía.
Cô nhíu mày cười một tiếng: "Vẫn nói mượn rượu thêm can đảm, tôi nên theo đó vung một cái tát nữa vào mặt anh mới đúng."
"Em có thể thử xem."
"Sau khi đánh xong mấy người bảo mẫu áo đen của anh sẽ ấn tôi xuống đất, anh sẽ lại phí hết tâm tư nhảy nhót lung tung để cản trở tôi yêu đương, hay là thôi bỏ đi." Cô lảo đảo đứng dậy, chậm chạp đi về phía trước, nhưng lại bị người ta kéo cánh tay lôi về chỗ cũ.
"Ngồi xuống." Giọng điệu ra lệnh, người đàn ông đứng dậy ấn vai cô xuống.
Cô giãy giụa vô ích, chợt ngẩng đầu lên, động tác không khỏi cứng đờ. Mặt kề sát mặt, có thể cảm nhận rõ ràng được hô hấp phập phồng của nhau, cô đã nhìn thấy chính mình trong đôi con ngươi màu hổ phách nhuộm ánh trăng kia."Rốt cuộc anh... muốn làm gì?"
Người đàn ông khẽ khàng mà từ tốn buông tay ra, dời ánh mắt đi."Ngồi cùng tôi một lát."
"Tôi muốn về."
"Nếu như em muốn bị trói ở đây một đêm thì đứng lên thử xem." Anh ngồi xuống bên cạnh cô.
"......"
"Muốn nghe tin tốt không?"
"Anh bị người ta đánh à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!