Editor: Xám
Giọng nói đó, con người đó.
Trong nháy mắt, tiềm thức của Hàn Đan tràn đầy cảm xúc mâu thuẫn, khiến cô quy câu nói kia về nghe nhầm. Thế nhưng, dường như thứ ánh sáng lóa mắt, mãnh liệt, xuất hiện đột ngột kia cũng đã xuyên thấu thân thể. Khiến cô nhớ đến người đó rất rõ ràng.
Thật đúng là xa cách lâu đến mức khiến người ta hoài niệm.
Ánh sáng tối dần, thu về một khối. Từ trong bóng mờ che khuất thân hình người đàn ông, cô ngước mắt nhìn về phía bóng dáng ngược sáng kia.
"Thật tình cờ." Giọng nói trầm thấp lười biếng nhưng lại đầy mị hoặc kia giống như một cơn ác mộng, phiêu bạt trong không khí.
Áo sơ mi màu đen, quần dài thẫm màu, khiến cả người nhìn quỷ mị như hiện lên giữa màn đêm. Ánh sáng lóa mắt đã làm mơ hồ vẻ mặt anh, nhưng giọng nói và gương mặt lại chồng lên ký ức, vừa xa lạ vừa thân quen.
Giờ phút này người xa cách hai năm xuất hiện ở trước mặt mình, nên nói gì đó mới phải, nhưng cô mở miệng ra lại mất âm thanh. Trong lúc giật mình bừng tỉnh, những cách thức chào hỏi bình thường dùng để xã giao lấy lệ đã trở nên trống rỗng. Sự xúc động như bụi bặm rơi đầy* dâng lên trong lòng —— Quả nhiên là anh ta…
*bụi bặm rơi đầy: ý chỉ chuyện trải qua nhiều biến hóa, cuối cùng đã có kết quả, giống như hạt bụi bay lên không trung rồi sẽ rơi xuống mặt đất.
Tình cờ sao?
Hàn Đan nhìn quanh bốn phía, thấy ba chiếc Audi màu đen vẫn chưa tắt máy dừng ngay ngắn ở bên đường, lộ ra vẻ cười khổ.
Nhưng kỳ lạ là vào thời khắc lúng túng thế này, gặp phải người khiến người khác lúng túng như thế.
"Đan Đan, người quen của em à?" Lương Hùng Vĩ đứng ở bên cạnh cô, muốn đưa tay ra ôm eo cô. Cô vô thức né một bước khỏi bàn tay gấu, vẻ mặt gã mập béo trắng cứng đờ.
Người nào đó nhìn thấy sự mờ ám giữa hai người thì bên môi lộ ra chút ý cười đùa giỡn, ánh mắt chuyển từ người Lương Hùng Vĩ sang người cô, lại nói: "Sở thích thật là tệ"
Hàn Đan mơ hồ không chắc chắn "sở thích tệ" trong miệng anh là mình hay Lương Hùng Vĩ, dù sao đối với cô mà nói đều không phải lời hay ho gì, bèn làm như không nghe thấy, kéo gã mập béo trắng đến bên cạnh: "Hùng Vĩ, chúng ta đi…"
Lương Hùng Vĩ được cô gọi ngọt ngào ấm áp như vậy, trong lòng rung động, xoay người đang muốn bước đi. Nhưng bị một chiếc Audi A6 đột ngột xông lên lối đi bộ dọa cho lùi lại một bước. Chiếc xe kia cứ chắn ngang trước mặt hai người như vậy, chặn lối đi bộ lại.
Tiếng động này hơi lớn. Có người qua đường nghỉ chân ở phía xa nhìn ra xa, có người đi vòng qua bên đường quốc lộ, nhanh chóng rời đi.
"Lái xe kiểu gì vậy!" Giọng nói của Lương Hùng Vĩ hơi run rẩy, rõ ràng là rất hoảng sợ.
"Ông có ý kiến ư?" Bên ghế lái phụ có người mở cửa xuống xe. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ, chiếc khuyên tai trên tai trái phản xạ ánh sáng lấp lánh màu bạc, thu hút hết ánh nhìn của người khác.
Lương Hùng Vĩ cậy mình là người có thân phận, đương nhiên sẽ không cãi nhau với người khác ở trên đường, bởi vậy kéo Hàn Đan muốn đi đường vòng, nhưng bị hai người đàn ông cường tráng bước từ trên xe xuống cản đường."Ban ngày ban mặt…Các người làm gì vậy?!" Nhận thấy tình hình, chân ông ta hơi mềm đi, rõ ràng sức mạnh phô trương thanh thế chưa đủ.
Hàn Đan ngẩng đầu nhìn thấy bầu trời trăng sáng sao thưa. Câu nói này của gã mập béo trắng khiến cô có ảo giác "dân nữ bị cưỡng đoạt". Cô thở dài, lên tiếng rất u oán: "Hùng Vĩ, chỉ sợ anh kéo em, bọn họ không cho đi đâu."
Gã mập béo trắng nhỏ giọng hỏi: "Em biết bọn chúng sao? Chúng là ai?"
"Dựa theo cách nói phổ thông, hẳn là ——" Hàn Đan nhún nhún vai, "Xã hội đen rồi."
"Em, tại sao lại…" Khuôn mặt trắng như bánh bột mì của Lương Hùng Vĩ càng trắng thêm vài phần.
"Em giao dịch thua lỗ, vì vậy tìm bọn cho vay nặng lãi mượn ít tiền, ai ngờ lãi mẹ đẻ lãi con, thoáng cái đã nợ hơn năm trăm vạn." Hàn Đan bịa chuyện như ngựa thần lướt gió tung mây, phối hợp với vẻ mặt nghiêm túc, hiệu quả y như thật.
"Người đàn bà này…" Lương Hùng Vĩ vung cánh tay vừa thô vừa ngắn lên, hất tay cô ra, phóng đại âm lượng cười lạnh nói, "Cô tính bám vào tôi để trả nợ phải không? Tính toán của cô hay thật! Cũng không soi gương xem, tôi sẽ nhìn trúng con đàn bà như cô sao?!" Dứt lời nổi giận đùng đùng bước cái chân ngắn, đi cũng không thèm ngoảnh đầu lại. Dáng vẻ đó rất giống một con chim cánh cụt lên bờ.
"Hùng Vĩ." Hàn Đan thâm tình gọi về phía gã mập béo trắng mấy lần, quay người lại, lòng đầy tiếc hận u oán nói, "Tôi bị vứt bỏ rồi, mục đích của anh đã đạt được rồi đấy."
Bên môi người đàn ông có ý cười châm chọc: "Hai năm không gặp, ngược lại em đã có chút tiến bộ, học được cách diễn kịch rồi."
Cô hơi mỉm cười, nhanh như vậy đã bị nhìn thấu rồi. Thôi được, vốn dĩ không hề trông chờ có thể gạt được anh.
Thứ gã mập béo trắng kia muốn chỉ là một con bé gọi thì đến đuổi thì đi, mà không phải loại phụ nữ đầy phiền phức. Vừa hay tình huống đột phát ngày hôm nay đã thành cơ hội giải quyết dứt khoát của Hàn Đan, đồng thời trở thành sự bảo đảm cách biệt giữa hai người. Nợ nần gì đó đều là giả, nhưng ít ra có một điểm cô không lừa ông ta —— thật sự đám người này không phải người lương thiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!