Editor: Xám
Hàn Đan dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai nhét miếng thịt kia vào miệng, sau đó giẫm giày cao gót lạch lạch lạch cạch chạy một mạch về, ác độc tưởng tượng lúc này miếng thịt kho tàu trong miệng là vị tổng giám đốc tiết kiệm năng lượng kia, nhai đến mức miệng đầy mùi thịt.
Gõ cửa đi vào, chỉ thấy Thẩm Luật chống đầu, thản nhiên lườm mình một cái, hỏi: "Đi đâu vậy?"
"A… Toilet." Cô tính mất bò mới lo làm chuồng.
Trong mỗi một giây anh trầm mặc, trái tim Hàn Đan đều giữ nguyên tiết tấu nảy lên, ngay vào lúc cô bị sự nặng nề này áp bức đến mức giơ tay đầu hàng, thừa nhận đã chạy đi ăn vụng, anh đã đổi đề tài: "Đã sửa bảng biểu xong chưa?"
"Sắp rồi…" Cô chột dạ nói."
"Sắp rồi" là còn bao nhiêu?"
"Không nhiều lắm…" Cô càng lúc càng lo lắng.
"Vậy thì, nộp cho tôi trong vòng năm phút."
Mi tâm Hàn Đan nhướn lên, "Hả…Nếu như không gấp, có thể cho tôi mười lăm phút không?"
"Bản lĩnh cò kè mặc cả của cô không tệ." Ánh sáng trong trẻo lạnh lùng di động trong tròng mắt màu mực của người đàn ông.
Cô im lặng. Một mặt là vì làm cấp dưới của cọp cái Chu Duy An ẩn nhẫn đã quen, mặt khác cô tự cảm thấy chưa làm xong đã trốn đi ăn thật sự có chút khó nói. Vì vậy đứng tại chỗ chờ trận cuồng phong bão táp kia trút xuống.
"Cô im lặng như vậy là định không bạo lực không hợp tác phải không?" Anh hỏi.
"Không phải…"
"Vậy thì quay người, đi ra ngoài, mau chóng để tôi nhìn thấy thứ tôi muốn."
Lúc này Hàn Đan cứng ngắc ngồi xuống trước máy tính mới hiểu ra, người kia và lão hổ Chu hoàn toàn không cùng một phong cách. So với phê bình giáo dục thao thao bất tuyệt, anh ta chỉ thị chính xác, yêu cầu rõ ràng, hiệu suất rất cao. Mười phút sau, khi cô đi nộp "bài tập", tổng giám đốc Thẩm không ngẩng đầu lên đã quăng ra một câu "Cuộc đàm phán hai giờ chiều đẩy lên mười hai giờ rồi, đi chuẩn bị đi."
Hàn Đan sắp nôn ra máu. Không những bị lỡ cơm trưa, ngay cả kế hoạch hẹn Diêu Lâm đi dạo phố cũng tuyên bố phá sản. Sau khi cô rầu rĩ đáp tiếng "Vâng", nghe thấy anh thuận miệng hỏi: "Buổi trưa nhà ăn có món gì?"
"Thịt kho tàu, thịt viên, sườn xào chua ngọt…" Cô trả lời lưu loát, cuối cùng khi đáp đến món thứ ba mới phanh xe lại, hận không thể đánh hai tay mình, than thở: Quả nhiên, người đói sẽ dễ mất tâm nhãn.
"Sau này không có tình huống bàn giao đặc biệt nào thì giờ dùng cơm của cô giống tôi."
"Vâng." Cô đáp ỉu xìu.
Điện thoại trên bàn vang lên, Thẩm Luật liếc số điện thoại hiển thị một cái, lông mày nhíu lại: "Nhận đi, nói tôi không có ở đây."
Hàn Đan nhấc ống nói lên, chỉ nghe thấy một giọng nữ gọi: "A Luật."
Xưng hô thân mật như vậy… Hàn Đan chớp chớp mắt, ngửi thấy mùi JQ (gian tình).
Nhớ tới cách đối thoại của trợ lý tiền nhiệm Lý Mộng, cô hắng giọng cố gắng hết sức phát ra giọng nói dịu dàng: "Chào cô, tôi là trợ lý của Thẩm tổng, Thẩm tổng đang ra ngoài dùng cơm, có chuyện gì cần tôi chuyển lời không?"
Đối phương có vẻ hơi thất vọng: "Không có chuyện gì quan trọng, cái đó… di động của anh ấy có mở không?"
"Thật xin lỗi, tôi không rõ lắm."
"Vậy lúc anh ấy về nhắn anh ấy gọi điện thoại lại cho tôi được không? Tôi họ Nguyễn."
"Vâng." Sau khi cúp điện thoại, cô quay sang bên cạnh nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi trước máy tính, báo cáo: "Nguyễn tiểu thư muốn anh sau khi "về" thì gọi điện thoại lại."
"Hỏi xem người bên ngoài ăn gì sau đó gọi đồ ăn mua ngoài. Chắc là bây giờ bọn họ đều chưa ăn cơm." Anh có tai như điếc.
Người nào đó tách khỏi số đông tự chạy đi ăn vụng đỏ mặt lên, vội vàng xoay người đi làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!