Bắc Hàn Tuyết bên
ngoài Ma Thành là bình nguyên đóng băng ngàn dặm, núi băng liền nhau
mênh mông nhấp nhô, một nhánh sông như chiếc áo màu bạc bao bọc bình
nguyên.
Gió cuốn bụi tuyết bay lả tả trên không trung, dường như
có thể cảm giác được hơi lạnh xông tới mặt. Từ không trung cúi mắt nhìn
xuống, chỉ thấy mọi thứ giống như một mộng cảnh màu trắng bạc.
Đối với Liên Cơ bị người nào đó "Uy hiếp" đến đây mà nói, vì bỏ lại đồng
đội một mình chạy tới đây cọ kinh nghiệm nên từ đầu đến cuối trong lòng
đều cảm thấy có chút đau lòng. Mặc Thiên Ẩn ngay cả một câu cũng không
hỏi nhiều, chỉ đáp một tiếng "Được" rồi giải tán đội ngũ.
Cảnh
tượng duy mỹ* được game thiết lập mặc định khiến Hàn Đan rất là say mê,
nhưng lại phát hiện người nào đó đang ôm mình vẫn vỗ cánh dừng ở giữa
không trung, không hề có ý hạ xuống.
*Duy mỹ: Vẻ đẹp có một không hai.
[ Tổ đội ] Liên Cơ: Đây là đang làm gì vậy?
[ Tổ đội ] Hà Xử Phong Lưu: Bồi dưỡng độ thân mật.
[ Tổ đội ] Liên Cơ: Mời nói tiếng người.
[ Tổ đội ] Hà Xử Phong Lưu: Chờ mấy người nhóm Thất.
[ Tổ đội ] Liên Cơ: Xuống mặt đất chờ không được sao?
[ Tổ đội ] Hà Xử Phong Lưu: Em đã từng thấy cá mập giành thức ăn chưa?
[ Tổ đội ] Liên Cơ: Suy nghĩ của anh nhảy vọt nhanh thật.
Đôi cánh màu u lam trượt đi một đoạn, người đàn ông nào đó bèn giải trừ trạng thái ôm nhau.
Liên Cơ rơi xuống từ tầng trời thấp, chân vừa mới chạm đất, chỉ thấy lớp
băng bề mặt ở chung quanh đột nhiên vỡ toang, vài trận gió tuyết chui ra từ dưới đất. Từng trận gió xoáy từ từ tạo thành hình người, từ trong
suốt trở nên cụ thể, cuối cùng trở thành một cô gái tóc dài phiêu dật
con ngươi trong suốt, trên đầu là hai chữ "Tuyết Nữ" màu đỏ tươi rất bắt mắt.
Nếu dõi mắt nhìn xuống từ bầu trời, thì có thể tinh tường
nhìn thấy toàn bộ Tuyết Nữ vừa mới thành hình ở quanh đấy đều đang nhanh chóng xúm lại bao vây Liên Cơ, dùng móng vuốt vừa nhọn vừa dài của bọn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!