Chương 9: (Vô Đề)

Brừm brừm…Chiếc xe môtô phân khối lớn màu đen chạy với tốc độ ánh sáng trên đường lớn và kèm theo đó là tiếng la thảm thiết của tôi TT_TT.

_AAAAAAAAAAAA.... THIÊN VƯƠNGGGG STOPPP STOPPPPP.

_SAO ??…NHANH HƠN NỮA HÃ ?.

Hằn làm bộ không nghe tôi nói gì cả, càng ngày hắn càng cho xe chạy nhanh hơn nữa. Thật tức chết mà…>""

_DỪNG LẠI, CHO TÔI XUỐNGGG…

Kétttttttt…Hắn thắng gấp làm tôi chúi nhũi về phía trước. Chiếc xe vừa dừng lại thì tôi liền nhanh chân nhảy xuống xe.

_Hứ…Anh muốn chết thì tự chết một mình đi, tôi chưa muốn chết!.

Tôi tức giận tháo cái nón bảo hiểm ra thảy vào hắn…Tôi hậm hực bỏ đi.

_Này ! Chưa tới nơi mà.

Hắn nói với theo, tôi mặc kệ…thà tôi bỏ chút tiền bắt taxi đến đó còn hơn là giao mạng sống cho hắn nắm giữ >"

_Thiên Thanh.

Hắn chạy xe kề kề ngay bên tôi làm mọi người xung quanh nhìn tôi và hắn như vật thể lạ và những lời bàn tán xôn xao và tôi và hắn là đề tài chính.

_Làm ơn đi, đừng đi theo tôi nữa…mọi người nhìn tôi và anh kìa…cứ như bồ bịch giận nhau vậy.

- Tôi chắp hai tay lạy hắn vài cái.

_Lên đi tôi chở cô đến đó.

- Hắn ra sức nài nỉ.

_Leo lên đó rồi để cho anh chở tôi như ma rượt à ?.

Tôi nói xiên nói xỏ rồi lườm hắn một cái sắc lẹm.

_Lần này tôi sẽ chở cô đi đàng hoàng mà…Mọi người đang nhìn tôi với cô kìa, cô muốn là tâm điểm chú ý của mọi lời bàn tán à ?

Hắn hất mặt về phía đám người đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào tôi và hắn.

Tôi nhìn đám người đó rồi quay lại nhìn hắn…Hắn chìa cái nón bảo hiểm lúc nãy ra cho tôi…Tôi lưỡng lự một lúc rồi miễn cưỡng lấy cái nón bảo hiểm đó đội vào. Haiz nếu không có đám người nhiều chuyện này thì tôi sẽ không đời nào mà leo lên xe hắn nữa đâu nha.

Hắn cho xe chạy từ từ…Lần này thì hắn chạy tạm ổn không có nhanh nên tôi không còn sợ nữa... Chạy được một đoạn hắn lại trở chứng…phóng xe như điên làm tôi hoảng hồn vội ôm hắn lại.

_THIÊN VƯƠNGGG…ĐỒ ĐÁNG GHÉTTT MAU DỪNG XE LẠIIII…

Điệp khúc cũ…tôi lại la hét thảm thiết, biết hắn trở chứng vậy thì lúc nãy tôi sẽ không dại dột mà leo lên đây ngồi lần nữa rồi TT_TT.

Mặc tôi la hét khàng cả giọng hắn vẫn không giảm tốc độ mà ngược lại…càng ngày tốc độ càng tăng…Oaoaoa…Mẹ ơi T-T…Ba ơi T-T…Con chưa muốn chết…Tại sao hai người lại gả con cho ông chồng trời đánh này chứ ? TT^TT.

Kéttttttt…

Sau một quảng đường đua với "tử thần" hắn cũng chịu dừng lại trước cửa nhà hàng Marina lừng danh. Đây chính là nơi mà tôi và Ánh Tuyết hay hẹn nhau tới ăn khi tôi còn chưa đi du học.

_Đồ đáng ghét! anh dám gạt tôi…

_Em dám gọi chồng mình là đồ đáng ghét sao ?

Hắn nhướng mày nhìn tôi vẻ giễu cợt…Ặc còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa hã ??... Chưa cho anh một trận là may lắm rồi, anh không cảm ơn mà còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa sao ?, tất cả chỉ là suy nghĩ của tôi thôi T^T…nếu nói ra chắc tối nay tôi sẽ không có đường sống…chuyện tôi đá vào chỗ XXX của hắn lúc ở Paris hắn còn chưa tính sổ với tôi nữa mà TT^TT vì thế lần này tôi phải cẩn trọng…không được chọc giận hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!