Chương 8: (Vô Đề)

Tôi đưa tay lấy cái áo sơ mi của hắn đang nằm trên đầu tôi xuống.

"Từ đó em không còn cười em lạnh lùng em chẵng buồn em không vui

Học cách quên anh theo thời gian trôi cũng đã quên anh rồi

Nhưng rồi trái tim em giờ đây chẵng thể yêu anh

Quên được anh em cũng quên cách để em yêu 1 người".

Bỗng nhạc chuông điện thoại của tôi reo lên, tôi móc chiếc Iphone 5S ra, trên màn hình điện thoại là một dòng chữ "Ánh Tuyết is calling". Tôi giật mình liền bấm nút nghe.

_[ THIÊN THANH]

Đầu dây bên kia là một tiếng hét kinh thiên động địa của một cô gái, tiếng hét vang dội đến nổi tôi phải để chiếc điện thoại cách xa tai nhưng mà vẫn nghe thấy rõ mồn một.

Tôi ngoáy ngoáy cái lỗ tai, nuốt nước bọt cái ực, rồi lấy hết can đảm áp sát chiếc điện thoại vào tai.

_Hề hề…Ánh Tuyết.

Tôi nhỏ nhẹ gọi.

_[Thiên Thanh bà có còn coi tôi là bạn nữa không hã ????]

Nó lại hét nhưng nhỏ hơn lúc nãy ^^!!.

_Có chứ, Ánh Tuyết bà là bạn thân nhất của tôi mà hihi.

_[Vậy sao bà đám cưới mà bà lại không nói tôi nghe hã ????].

_Cái đó…cái đó…

Tôi bối rối không biết giải thích thế nào, thật là lúc đó khi nghe được thông báo tôi phải lấy chồng thì đầu óc tôi nhu quay cuống, không thể nghĩ cái gì khác ngoài tìm cách bỏ trốn TT_TT. Thôi tiu rồi, Ánh Tuyết là đứa hay làm quá mọi chuyện lên, nhất định nó sẽ không buông tha cho tôi đâu TT_TT.

_[Cái đó sao ? Hay bà không muốn mời con Ánh Tuyết này hã ???].

Nó lại lên giọng trách tôi.

_Thôi cho tôi xin lỗi mà!... à sao bà biết tôi đám cưới chứ ?.

_[Nghe tin bà về nước…tôi định qua nhà bà rủ đi ăn mừng, nào ngờ tới nhà bà thì tôi được nghe cái tin động trời đó đó, gọi bà thì không liên lạc được, Hoàng Thiên Thanh bà có coi Trương Ánh Tuyết này là bạn không hã ????].

Liên lạc không được ? O_O…Chắc ba ngày trước đi "hưởng tuần trăng mật" điện thoại tôi hết pin nên nó không liên lạc được đây mà. Tất cả là tại hắn…quên đem cái gì không quên lại quên ngay cái cục sạc pin >"

_Ánh Tuyết bà bỏ qua cho tôi đi mà, chuyện này tôi đâu có muốn giấu bà…tại…tại bất đắc dĩ thôi TT_TT.

_[Bất đắc dĩ ???]

Nó ngạc nhiên hỏi lại tôi

_Phải…Thôi để tôi đãi bà một bữa coi như tạ lỗi nha.

Tôi hí ha hí hửng đưa ra lời đề nghị…Tôi biết chắc thế nào nó cũng sẽ gật đầu đồng ý bỏ qua cho tôi thôi, vì đối với một con heo hàm ăn như nó thì thế nào cũng sẽ phải khuất phục trước một lời đề nghị tuyệt vời như thế này.

_[Khác khen cho bà

-Hoàng Thiên Thanh, biết đánh vào điểm yếu của tôi].

_Hihi…Quá khen quá khen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!