Nằm ở đây hai ngày, không được ra ngoài chơi, không ai nói chuyện ít nhất là cãi nhau…tôi như người sắp chết.
Thế nhưng…cuối cùng ngày tôi xuất viện cũng là ngày tôi "sống lại" đã đến. Tôi mừng biết bao khi nghe bác sĩ thông báo chiều nay tôi có thể xuất viện.
Tôi lật đật dọn hết đồ vào túi xách…tôi đặt túi xách qua một bên và trở lại ngồi trên giường.
Tôi ngước nhìn đồng hồ, chờ đợi một cái gì đó mà chính tôi cũng không thể nào biết. Từng phút từng giờ trôi qua như thử sức nhẫn nại của tôi.
Hắn ta không đến thật rồi, không biết hắn có biết là hôm nay tôi xuất viện không ? Chắc là hắn không biết…hai ngày nay hắn có đến thăm tôi đâu. Thôi thì tôi tự về khách sạn một mình vậy.
Tôi đứng dậy và bước ra khỏi căn phòng.
Bắt một chiếc taxi để trở về khách sạn...
Đứng trước cửa phòng, tôi đưa tay lên vặn nắm cửa…cánh cửa bật mở.
Bên trong, căn phòng được bao phủ bởi một màu đen huyền bí…Tôi đưa tay ấn vào công tắc, phút chốc căn phòng trở nên sáng bừng.
Tôi như tá hỏa khi trước mắt tôi là một cảnh tượng hết sức hãi hùng, hắn cùng với một người con gái khác…đang nằm ngủ trên giường.
Tôi bàng hoàng như không tin đây là thật…hắn dám ngủ với người con gái khác sao ?.
_A…I vậy ?.
Giọng nói lạnh băng của hắn vang lên, hắn nhướng người dậy…mắt nhắm mắt mở nhìn tôi.
_Cô về rồi à ?.
_Anh…c…ô gái đ…ó.
Tôi lắp bắp không nói nên lời.
_Ai vậy hai ?.
Một giọng nói trong trẻo vang lên…khiến khi người nào nghe thấy cũng phải xiêu lòng.
Lúc này tôi mới thấy được mặt của người con gái trên giường…Và tôi lại một lần nữa tá hỏa khi người phụ nữ trên giường cùng hắn lại là một bé gái với mái tóc ngắn đáng yêu và mang một gương mặt xinh đẹp thuần khiết như một thiên thần *o*…theo tôi thì cô bé đó khoảng 13 - 14 tuổi thôi…Không lẽ hắn loạn luân đến vậy ? O_O.
Khoan đã…lúc nãy cô bé đó gọi hắn là hai sao ?... không lẽ…cô bé đó…là…em…hắn.
_Không là ai hết.
Hắn nói mà đôi mắt cứ dán chặt vào người tôi…Khiến cho tôi phải khó chịu, nói vậy là có ý gì chứ ?... muốn nhắc lại chuyện hôm trước đây nè…thật là cái tên này nhớ dai thiệt mà >"
"< . Tôi dám thề đây chính là tuần trăng mật tệ hại nhất trên thế giới này.
_Ừ.
_Không được…tôi…tôi còn chưa được đi đâu chơi mà.
_Vậy…cô ở đây mà chơi đi, tôi và Đan Đan về.
_Đừng mà…Thiên Vương xin anh đó còn 4 ngày nữa mới hết tuần trăng mật mà. Ở lại đi, anh mà về còn tôi thì sao ?.
Tôi chạy nhanh lại bên hắn, nắm vạt áo hắn lay lay nài nỉ.
_Đan Đan cần phải trở về gấp…ở đây lâu nó sẽ bỏ trốn.
_Tại sao ?.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!