Chương 29: (Vô Đề)

Về đến nhà, anh lăn đùng ra ngủ và trước khi ngủ anh cũng không quên đe dọa cô nếu như cô còn có ý định "bỏ nhà" đi nữa.

Nửa đêm, cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được, chính cô cũng không hiểu vì sao lại như thế. Bực mình, cô ngồi bật dậy, đi lấy cốc nước uống. Vô tình cô đi ngang qua căn phòng "cấm", cánh cửa khép hờ làm tính tò mò của cô trỗi dậy, bỏ ngoài tai hết những lời anh cảnh báo lúc sáng…cô đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa vào.

Két…

Thanh âm ảm đạm của cánh cửa khi cô vừa đẩy nhẹ vang lên giữa màn đêm lạnh lẽo làm cô khẽ rùng mình. Trăng sáng rọi qua khung cửa sổ, mọi vật vẫn như lúc sáng khi cô bước vào. "Căn phòng búp bê" theo cô là thế vì mọi vật dụng kể cả màu sơn tường tất cả đều là màu hồng. Cô cảm thấy…căn phòng trở nên âm u hơn giữa màn đêm, rất khác so với lúc sáng.

Cô đưa mắt nhìn về chiếc tủ gỗ, khung hình bằng gỗ vẫn nằm đó, vẫn úp xuống như lúc sáng như chưa từng có bàn tay nào đụng vào. Tính hiếu kỳ của cô thôi thúc cô bước lại gần đó, khẽ đưa tay cầm khung hình lên.

Cô khá bất ngờ khi nhìn vào tấm hình, một người con gái xinh đẹp, một nét đẹp thuần khiết mà lần đầu tiên cô được nhìn thấy. Cô gái mặc chiếc đầm voan trắng tung tay trong gió, mái tóc dài màu hạt dẻ nhảy múa theo cơn gió. Môi nở một nụ cười.

-Chị ấy có một nụ cười thật đẹp phải không ?

-Phải! Nụ cười thật thánh thiện. – Cô nói khẽ, nhưng rồi chợt nhận ra người có mặt ở đây không chỉ mình cô. Cô quay lại…

-Nhã Đan!

-Chào chị dâu! – Con bé nở một nụ cười mĩm chào cô.

-Em về khi nào thế ? – Bây giờ đã là 12 giờ đêm rồi còn gì. Sao nó lại về vào giờ này chứ ?

-Em cũng vừa mới về, định lên phòng ngủ nhưng thấy cửa phòng mở nên vào xem. Cứ tưởng là…

- Con bé ngập ngừng như nhận ra mình sắp nói một điều không nên nói. – Mà sao chị lại ở đây ? – Con bé nhanh nhẹn nói lãng sang chuyện khác.

-Chị…chị…

- Cô ấp úng không biết trả lời thế nào. Cô vào đây cũng vì tính tò mò mà thôi chứ đâu có việc gì.

-Em nghĩ chị nên trở về phòng thì tốt hơn. Nếu như anh hai thức dậy mà không thấy cô vợ yêu dấu bên cạnh thì chắc sẽ la ầm lên cho xem. – Nhã Đan đưa tay lên bụm miệng cười trêu cô.

-Lâu ngày không gặp, em vẫn như xưa, bản tính trêu chị không hề thay đổi. – Cô đặt khung hình xuống như ban đầu, khoanh tay nhìn Nhã Đan.

-Hì! Thôi chị mau về phòng đi.

-Ừ. Mà em cũng ngủ sớm đi nha. – Cô dặn con bé rồi bỏ về phòng.

Đợi khi bóng cô vừa khuất Nhã Đan mới thở phào nhẹ nhõm, cô bé bước vào phòng, đưa tay đặt lên khung hình. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên gương mặt ngây thơ đáng yêu của con bé. Đằng sau cô gái trong bức hình là một câu chuyện dài mà cô đâu hề biết.

-Giá như chị chưa từng xuất hiện! – Con bé tự nói thầm.

Rồi Nhã Đan bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại và xách vali lên trở về phòng. Một chuyến đi dài khiến cho cô bé cảm thấy khá là mệt mõi.

***

Chiếc PS chạy bon bon trên đường, từ khi xuất phát đến giờ cả hai đứa, không ai nói câu nào. Đột nhiên nó lên tiếng:

-Hôm qua, bà không sao chứ ? – Nó lo lắng hỏi.

-Không. – Cô đáp.

Bây giờ cô không còn tâm trí nào để nói chuyện với nó nữa, vì cô đang nghĩ đến cuộc hẹn vào giờ tan học. Cô không biết sẽ có chuyện gì xảy ra không, nhưng nếu lỡ như có đánh nhau thì cô cũng không sợ, vì cô cũng có vài thế võ phòng thân.

Cô cũng không muốn học võ gì đâu, tất cả là do ba và mẹ cô bắt ép đấy. Họ sẽ đồng ý cho cô đi du học nếu như cô chịu tham gia khóa học võ taekwondo. Và cô cũng tham gia khóa học được 2 năm, tức là khi cô còn học lớp 7. Trong vòng 2 năm học hỏi, cô cũng nắm không ít thế võ phòng thân. Và cũng nhờ đó mà cô có thể tránh chiếc phi tiêu một cách dễ dàng do "người con gái bí ẩn" "tặng" cô vào ngày đầu tiên đi học.

Chợt tiếng thắng xe vang lên kéo cô trở về thực tại. Cô bước xuống xe chờ nó cùng lên lớp. Hôm nay trường cô có vẻ sôi nổi hơn ngày thường. Mọi người tụm năm, tụm bảy lại bàn tán về sự xuất hiện của cô người mẫu mới của công ty Kaysion. Họ vẫn còn ngỡ ngàng về sự xuất hiện đột ngột của "cô người mẫu bí ẩn" này.

Những lời tán dương vang lên không ngớt và cũng không thể thiếu những lời phê bình đố kị của đám nữ sinh đan xen. Cô cảm thấy chuỗi ngày dài đầy mệt mõi của cô chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!