Chương 25: (Vô Đề)

5 phút sau Tuyết đã có mặt ở phòng y tế. Nét mặt lo lắng nhìn tôi, nhưng ngay lúc này tôi chẳng màng tới đều đó nữa.

_Thanh, bà sao vậy ? – Nó đưa hai tay vịnh vào vai tôi.

_Không sao! – Tôi đáp và đẩy hai tay nó ra. Có lẽ hành động đó của tôi rất đáng ghét nhưng…tôi không cần ai an ủi kể cả nó.

Nó nhìn thấy tôi như thế nên cũng chẳng muốn nói thêm gì nữa, nó đi lại ngồi kế bên Vũ Phong. Bây giờ tôi mới nhớ lại…người lái chiếc môtô đó thật ra là ai ? Vì lúc đó người lái chiếc xe đó có đội mũ bảo hiểm cùng với bộ đồ đua xe màu đen nên tôi không thể nhận ra là ai được. Nhưng tại sao muốn giết tôi ? Vào trường chưa được bao lâu thế mà tôi lại bị ám sát hai lần. Tận hai lần cơ đấy, tôi đã có xích mích gì với ai đâu cơ chứ, sao người đó lại muốn giết tôi ?

Sao lại nhắm vào tôi ?

Cạch…

Cánh cửa phòng bệnh bật mở, bước ra là cô y tá cùng với bác sĩ. Tội vội vã chạy lại.

_Anh ấy sao rồi bác sĩ ? Anh ấy không bị gì chứ ?

_Cậu ấy đã không sao, tạm thời cần phải cho cậu ấy nghỉ ngơi thêm. – Ông bác sĩ nói rồi bỏ đi.

Tôi đứng đó như trút bỏ được một chút phiền muộn, cuối cùng cũng có được một cảm giác bình an. Tôi quay qua nhìn nó và Phong, môi khẽ mĩm cười.

_Anh ấy không sao rồi, hai người về lớp đi.

_Còn Vương ? – Phong lên tiếng hỏi, ánh mắt nhìn vào căn phòng bệnh.

_Em sẽ ở lại chăm sóc anh ấy, hai người đừng có lo gì nữa. – Tôi mĩm cười như là một minh chứng cho lời nói của mình vậy.

Hai người họ không nói gì chỉ biết nhìn tôi, rồi cũng quay lưng đi về lớp, đã vào học lâu rồi không biết hai người họ vào trễ có bị phạt không nữa. Thật tốt khi có họ là bạn.

Tôi nhìn hai người họ cho đến khi bóng dáng khuất dần sau hàng cây xanh thì mới bước vào phòng.

Tôi nhìn anh nằm trên giường bệnh với vết thương trên đầu mà cảm thấy tim mình như thắt chặt lại. Tôi đi lại, đưa tay lên khẽ chạm vào gương mặt tuấn tú của anh, nước mắt lại một lần nữa chực trào tuôn rơi trên má, sao lại là anh chứ ? Tôi bị người ta ghét bỏ nhưng sao người lãnh hậu quả lại là anh ? Tôi đã làm gì sai sao mà lại bị người khác ghét chứ ?

Mái tóc khẽ lay động trước cơn gió nhẹ. Tôi áp bàn tay của anh lên má, hơi ấm này, người con trai này đã giành tôi lại từ tay của thần chết đấy, nhưng lại tự chuốc họa vào thân.

Cảnh vật hiện giờ thật tĩnh lặng, đâu đó chỉ nghe thấy tiếng xào xạc của lá, tiếng rít qua khung của sổ của gió, còn lại chỉ là một sự im lặng đáng sợ đang bao trùm cả căn phòng này.

_Anh nằm đó ngủ nãy giờ sao còn không chịu dậy nữa chứ, định để em canh giấc ngủ cho anh à ? – Tôi nhoẻn miệng cười. Mặc dù biết sẽ không có câu trả lời nhưng như thế vẫn đỡ hơn là sự im lặng.

Đôi mắt khẽ động đậy, anh từ từ mở mắt ra nhìn tôi. Môi nở một nụ cười yếu ớt.

_Anh ngủ bao lâu rồi ?

_Anh ngủ được ba tiếng rồi đó! – Tôi đưa tay chạm vào gương mặt của anh.

_Lâu vậy à ? – Anh nắm lấy tay tôi, mĩm cười.

_Anh còn cười được nữa hả ? – Tôi giận dữ quát.

_Hả ? – Anh giật mình, tròn mắt nhìn tôi. Vì tôi thay đổi tính cách quá nhanh.

_Hả hả gì nữa ? Anh có biết em lo lắm không, tự nhiên xông ra cứu em làm gì để thành ra thế này hả ?

_Cứu vợ anh, đó là trách nhiệm của anh. – Anh vẫn điềm đạm nói.

Tôi sững sờ nhìn anh, tôi không nghĩ đây là lý do của anh. Đó là trách nhiệm sao ? Từ khi nào em lại trở nên quan trọng với anh thế hả ?

_Trách nhiệm sao ? Kể cả khi chết thay em đó cũng là trách nhiệm sao ? – Từng giọt lệ nóng hỏi lăn thành vệt dài trên má.

_Phải, kể cả chết thay em. – Anh kiên quyết. Đưa tay lau đi từng giọt lệ trên mặt tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!