Chương 14: (Vô Đề)

Ra về…

Tôi cùng Ánh Tuyết sãi bước trên sân trường nhộn nhịp. Có lẽ hôm nay là ngày may mắn của tôi, vì tôi đã không gặp rắc rối gì vào ngày học đầu tiên ^O^.

_Bà xã. – Từ phía sau Vũ Phong chạy đến kế bên Ánh Tuyết, môi mĩm cười rạng rỡ.

_Hả? – Nó giật mình một cái rồi quay qua nhìn Vũ Phong bằng gương mặt chán nãn.

_Anh đừng gọi em là vợ hay bà xã gì ở ngay trong trường được không ? – Nó nói.

_Không! Anh thích gọi như thế đấy thì sao? Em có ý kiến gì à? – Vũ Phong nhúng vai nói vẻ ngạo mạn.

_Haizzz…Tùy anh. Em chỉ không muốn mọi người biết là anh có cô vợ xấu xí thôi. – Nó khoanh tay trước ngực, môi nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy quỷ dị.

Vũ Phong nhướn người ghé sát vào tai nó thì thầm gì đó, làm cho nụ cười trên môi của nó vụt tắt.

Tôi đứng đó từ nãy giờ, chứng kiến mọi chuyện nhưng mà cũng không hiểu gì cả. Đã thế hai vợ chồng này còn không thèm đếm xỉa gì đến tôi cứ coi như tôi là một con bù nhìn vậy đó.

Từ xa xa, một bóng dáng ngạo nghễ, quen thuộc đi tới. Phút chốc tôi nhận ra ngay bóng dáng đó là của ai. Tôi cúi gập đầu xuống định kéo con Ánh Tuyết đi nhưng chưa kịp đi thêm bước nữa thì đã có một bàn tay rắn chắc giữ tôi lại.

_Đi đâu vội vậy? – Một giọng nói như từ Bắc Cực vọng về vang lên. Tôi khẽ rùng mình rồi vội quay lại.

_Hề hề…Thiên Vương, trùng hợp vậy? Lại gặp anh ở đây. – Tôi nhoẻn miệng cười vội nói lảng sang chuyện khác.

_Có gì lạ sao? – Hắn nhướng mày nhìn tôi.

_Không…không. – Tôi lắc đầu lia lịa.

_Đừng giả điên nữa, về nhà tôi có chuyện muốn nói với em. – Giọng hắn vang lên đều đều rồi lập tức kéo tôi đi một cách thô bạo.

_Ơ! Thanh…

_Thiên Vương, mày đi đâu vậy?

Phía sau, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng nói của Ánh Tuyết và Vũ Phong vang lên có vẻ ngạc nhiên.

_Tao về trước, bye mày! – Hắn nói vọng lại.

Hắn chở tôi về nhà trên con xe môtô của hắn…Huhuhu, thiếu gì xe mà không đi lại đi xe này chứ? bộ hắn muốn giết người à ?????????

Và vẫn viễn cảnh cũ…chiếc xe chạy với tốc độ ánh sáng trên đường lớn và kèm theo đó là tiếng hét thảm thiết của tôi làm mọi người ai cũng phải ngoái đầu lại nhìn cảnh tượng có 1 – 0 – 2 này TT^TT

Về đến nhá, hắn lôi tôi đi một mạch lên phòng mặc kệ những ánh mắt dòm ngó của mọi người ở phía sau.

Cánh cửa đống lại và hắn bắt đầu màn tra hỏi tôi. Hắn buông tay tôi ra rồi ngồi xuống chiếc ghế xoay đối diện tôi.

_Nói đi! – Hắn lạnh lùng nhìn tôi.

_Nói…nói chuyện gì?

- Tôi giả điên hỏi lại.

Tôi xin rút lại câu nói lúc nãy, hôm nay không phải là ngày may mắn của tôi…chỉ là cái xui chưa đến mà thôi TT^TT.

_Chuyện đi học của em. – Hắn điềm đạm nhắc lại.

_Chuyện đó cần gì nói cho anh biết chứ? – Tôi bình thản ngồi xuống giường, không một chút sợ sệt.

_Rốt cuộc, đối với em tôi là ai? – Hắn nhìn tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!