Chương 13: (Vô Đề)

Tôi chậm rãi bước vào lớp, lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi làm cho tôi có phần khó chịu. Tôi nhăn mặt một cái rồi ngay tức khắc lấy lại phong độ lúc ban đầu.

Tôi quay người nhìn xuống dưới lớp. Những nụ cười giễu cợt, những ánh mắt khinh bỉ, những lời bàn tán xì xầm bắt đầu vang lên và tôi chính là đề tài của mọi lời bàn tán, tôi biết chắc rằng…những lời bàn tán đó sẽ không phải nói tốt về tôi.

_Em giới thiệu về mình cho các bạn biết đi.

Giọng bà cô dõng dạc vang lên kéo tôi ra khỏi cái đống suy nghĩ trong đầu và những lời bàn tán của mọi người.

_À…Ừm…mình…tên Hoàng Thiên Thanh…mong các bạn giúp đỡ. – Tôi lắp bắp như em bé vừa biết nói.

Haizzz Thiên Thanh ơi là Thiên Thanh…hôm nay mày bị làm sao vậy ? Cái bản tính không sợ trời, không sợ đất của mày nay bay biến đi đâu mất rồi hả ?

_Con nhỏ đó sinh ra từ cái xó xỉnh nào thế ?, sao lại xấu vậy ? – Giọng chanh chua của một nữ sinh vang lên.

_Ờ! Xấu kinh…nếu không giới thiệu thì tao cũng không nghĩ nó là con người…haha. – Nữ sinh khác mỉa mai.

_Haha…bây giờ con Ánh Tuyết có bạn rồi nha. – Một nữ sinh khác khinh khỉnh nói.

_Phải đó, phải đó…xấu như nhau đúng là trời sinh một cặp…haha. – Nữ sinh khác hưởng ứng.

_...

_...

_...

Những lời bán tán xôn xao vang lên không ngừng làm tôi giận đến tía tai đỏ mặt, nhưng tôi không biết làm gì hơn là im lặng nhẫn nhịn vì tôi không muốn ngay bữa đầu đi học đã để lại ấn tượng xấu.

_Thanh! Em tự chọn chỗ ngồi ình đi. – Giọng bà cô lại vang lên.

_Dạ! – Tôi gật đầu rồi đi nhanh xuống cái bàn còn trống phía sau Ánh Tuyết.

_Thôi, chúng ta bắt đầu bài học mới.

Và buổi học bắt đầu…những lời bàn tán cũng thưa dần rồi một lúc sau nó cũng chiềm vào quên lãng. Một sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn đâu đó vang lên những tiếng giảng bài của bà cô.

***

Rengggg…renggg…

Tiếng chuông báo kết thúc tiết học nhàm chán vang lên. Tôi uể oải nằm ường ra bàn.

_Này đi ăn không ? – Con Ánh Tuyết quay xuống hỏi tôi.

_Ừ! Sáng giờ không ăn gì, sắp chết đói tới nơi rồi nè. – Tôi xoa xoa cái bụng trống rỗng của mình, nhoẻn miệng cười.

Tôi và nó dẹp tập sách rồi đứng dậy đi xuống căntin trường mặc kệ những lời bàn tán về "hai con vịt xấu xí" ở phía sau.

***

Hai đứa tôi vừa bước vào căntin trường thì ngay lập tức, cả căn phòng đều vỡ òa trong những tiếng cười giễu cợt, khinh bỉ. Và tôi biết lý do chứ…đó chính là hai đứa tôi đang là trò cười của mọi người vì vẻ ngoài xấu xí.

Thật chẵng hiểu nổi tại sao con Ánh Tuyết lại kêu tôi hóa trang chi để bây giờ trở thành trò cười cho thiên hạ…A! Thật nhục mặt mà >"

_Bà ăn gì để tôi đi mua. – Nó quay qua hỏi tôi.

_Gì cũng được. – Tôi trả lời cho có lệ chứ bây giờ đối với tôi ăn cái gì cũng chẳng còn thấy ngon.

_Ừ! – Nó gật đầu rồi chạy đi lại quày căntin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!