Tôi vừa bước xuống cầu thang thì đã thấy mẹ hắn đang ngồi ăn trái cây ở phòng khách. Tôi hí hửng chạy lại và ngồi kế bên bà.
- Mẹ! Con có việc này muốn xin mẹ. – Tôi lên tiếng.
- Sao? Con muốn xin gì? – Bà đưa miếng trái cây vào miệng ăn vừa nhìn tôi.
- C…on... muốn đi học! – Tôi ấp úng nói.
- Đi học? – Bà hỏi lại tôi.
- Dạ! Được không mẹ? – Tôi nhìn bà hỏi.
- Được. Vậy con muốn học trường nào? Để mẹ nhờ bác Trương đăng ký cho. – Bà vui vẻ, nắm tay tôi hỏi.
- Không cần đâu mẹ, hồi sáng con với nhỏ bạn đã đăng ký rồi ạ! – Tôi nhoẻn miệng cười
- Con đăng ký trường nào ?
- Marie Curie đó mẹ.
- Marie Curie ? – Bà mở to mắt ra nhìn tôi.
- Dạ! – Tôi gật đầu.
- Thế con đã nói gì cho thằng Thiên Vương biết chưa ? – Bà lại nở nụ cười hiền từ.
- Dạ chưa! Lát nữa con sẽ nói với anh ấy sau.
- Ừ!
Nói xong, tôi xin phép bà lên lầu ngủ sớm để mai còn chuẩn bị đi học.
Vừa bước vào phòng thì tôi đã thấy hắn đang ngồi chơi game trước máy vi tính, khẽ lườm hắn một cái rồi tôi lấy bộ đồ ngủ vào phòng vệ sinh thay.
Khi bước ra tôi không còn thấy hắn ngồi trước máy tính nữa…mà là hắn đang nằm ngủ trên giường, tôi mở to mắt ra nhìn hắn, chẳng phải hắn vừa ngồi trước máy tính sao ? sao…sao lại lên giường ngủ nhanh vậy?
- Thiên Vương! – Tôi nhỏ nhẹ gọi.
- Chuyện gì?
- Hắn mở mắt ra nhìn tôi, giọng còn ngái ngủ... Không lẽ hắn ngủ thiệt sao ?
- Hôm nay... cho tôi ngủ trên giường được không ?
- Tôi nài nỉ, chã qua là nằm dưới đất tôi ngủ không được sợ ngày mai không dậy đi học nỗi nên mới nài nỉ hắn thế thôi.
- Không được!
- Hắn trả lời dứt khoát.
- Tại sao? Cái giường rộng thế này thì anh cần tiếc gì một chổ nhỏ nhoi để cho tôi ngủ hả?
- Tôi bực tức.
- Cô ngủ trên giường nửa đêm mắc công cô la om sòm lên đánh thức cả nhà mất
- Hắn nở nụ cười mỉa rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
- Không đâu, tôi sẽ không la đâu... nếu như anh không giở trò với tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!