Quan Viễn Phong bị tiếng mưa đánh thức.
Anh chống tay trên giường ngồi dậy, nhìn phần chăn phẳng lì nơi đôi chân đã biến mất, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mưa đang rơi xối xả.
Cửa sổ không đóng kín, những đám mây xám xịt dày đặc ở xa xa, hơi nước ẩm ướt do trận mưa như trút mang tới tràn vào phòng, gió lùa vào căn phòng trống rỗng.
Anh ngẩn người một lúc, dường như không nhớ ra mình đang ở đâu, mưa lớn thế này, không cần huấn luyện nữa nhỉ?
Mãi đến khi đứng dậy, thấy chiếc chăn mỏng tuột xuống, phần th*n d*** trống không, anh mới nhớ ra, mình đã giải ngũ.
Cơn đau chi ảo quen thuộc đêm qua lại không đến.
Kể từ khi cắt cụt chi, mỗi khi màn đêm buông xuống đều như bị đày vào địa ngục lửa cháy bừng bừng.
Thời gian được ghi lại bằng từng phút từng giây, trở nên đáng sợ và khó chịu đựng, cuộc sống anh trống rỗng hoang tàn.
Anh khao khát một giấc ngủ dài vô tri vô giác, nhưng lòng tự tôn mãnh liệt lại cho rằng đó là bị sự yếu đuối chiến thắng, chưa đánh đã bại.
Cơn đau như vậy, bác sĩ gọi là "đau ảo", anh đã mất đi đôi chân từ lâu, nhưng lại đau đớn không chịu nổi ở nơi không còn tồn tại. Như thể anh không thể chấp nhận được hiện thực, hèn nhát yếu đuối chìm đắm trong đau khổ.
Khi cuộc đời chỉ còn lại những trận chiến dài đằng đẵng, không còn hy vọng vào một sự tái sinh, một sự bùng cháy mới, cũng như tay chân không thể mọc lại. Anh đã là một cái cây khô héo, không thể nào có được sức sống mới, cũng chẳng còn nhiệt huyết sống mãnh liệt nữa.
Đối lập với cơ thể suy tàn, mục ruỗng không chút sinh khí, lại là những giác quan và dây thần kinh ngày càng nhạy bén, tỉnh táo. Giống như một ngôi nhà ngày càng xiêu vẹo, từng một thời đèn hoa rực rỡ, giờ đây lại phải lắng nghe tiếng gió rít qua khung cửa giấy tả tơi trong bóng tối, cảm nhận sức nặng của từng hạt bụi rơi xuống, chịu đựng từng con sâu mọt gặm nhấm, đục khoét trên thanh xà mục nát.
Cơn đau trở nên rất khó chịu đựng, điều đáng sợ hơn là bị thế giới ruồng bỏ, không còn được ai cần đến. Sống qua mỗi ngày đối với anh đều là một chiến thắng, nhưng chẳng ai quan tâm đến một gánh nặng lại sống thêm được một ngày.
Không còn ai cần anh nữa, cuộc kháng cự vô nghĩa biến thành sự tự phủ định và tự giày vò vô ích. Mỗi ngày đều bị giấc ngủ dài cám dỗ, mỗi ngày đều muốn từ bỏ, đón nhận cái chết của mình, chấp nhận thất bại của mình.
Vậy mà anh lại có được một đêm ngon giấc đã lâu không có, một giấc mơ thuộc về quá khứ, trong mơ anh có tứ chi lành lặn, mặc lại bộ quân phục quen thuộc, cùng những người anh em vào sinh ra tử đánh bóng rổ trên sân tập.
Anh lấy điện thoại ra xem giờ, thấy Chu Vân gửi tin nhắn cho mình: "Chào buổi sáng, hôm nay trời mưa, bữa sáng có bánh khoai môn hấp, quẩy chiên, cháo thịt bằm tôm tươi."
Nửa tiếng sau hắn lại gửi thêm một tin nhắn nữa: "Mưa to quá, tôi đang thu dọn dược liệu trên sân thượng, anh dậy rồi thì qua ăn luôn nhé."
Ngắn gọn súc tích, ngay cả cách xưng hô như anh Quan cũng không có, không lấy lòng, không thương hại, chỉ là tin nhắn bình thường, giống như mọi ngày, đơn giản gửi một cái thực đơn, nhưng lại luôn mang đến cho anh một chút mong đợi.
Bánh khoai môn, chắc là cách làm giống bánh đậu xanh nhỉ? Khoai môn và bột nếp trộn rồi hấp, nhưng chắc là vị mặn.
Nhưng với cách làm của Chu Vân, chắc hẳn sẽ khác với đồ bán bên ngoài.
Quẩy chiên nghe có vẻ bình thường, nhưng tự nhà làm, chắc hẳn sẽ giòn rụm. Cháo thịt bằm tôm tươi, món cháo của hắn thường thích cho thêm một ít sò điệp khô, vài lát nhân sâm.
Mãi đến hôm nay anh mới cảm nhận được, mình lại vui vẻ và mong chờ những tin nhắn như vậy. Mới chỉ vài ngày ngắn ngủi, anh đã quen với những tin nhắn báo thực đơn này, và sẽ hình dung về những món ăn đó.
Anh day day trán, cúi đầu, quả thực cảm thấy đói bụng.
Cảm giác của cơ thể đang từ từ hồi phục, nhưng vì ngủ đủ giấc, bộ não hỗn loạn đầy hung bạo, nhẫn nhịn, chán ghét của anh dường như bỗng trở nên tỉnh táo.
Cảm xúc cũng có vẻ ổn định hơn, cảm giác lý trí ngày xưa đã quay trở lại.
Giấc ngủ rất quan trọng, anh thực sự biết điều đó, nhưng anh không chịu uống thuốc giảm đau để đổi lấy sự thoải mái nhất thời, ép mình chấp nhận thử thách mà cuộc đời dành cho anh.
Hôm nay anh lại nghĩ, cuộc đời vốn không phải lúc nào cũng là chiến đấu không ngừng.
Cuộc đời nên là ba bữa và một giấc ngủ, đói thì ăn, buồn ngủ thì ngủ, ngày đêm xoay vần, nắng mưa thay phiên.
Giống như người hàng xóm bác sĩ trẻ tuổi đối diện, sống những ngày tháng bình thường lặp đi lặp lại, mà ngày nào cũng có hương có vị.
"Ầm ầm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!