Buổi tối Chu Vân trở về, mang theo thuốc đã bốc, thế là lúc ăn tối, hai người bọn họ chìm trong mùi thuốc lan tỏa khắp gian bếp.
Trong thuốc có một mùi thơm ngọt, sau bữa tối, anh thấy Chu Vân rót bát thuốc sánh đặc ra để nguội, rồi pha chút mật ong vào, bưng đến cho anh uống.
Anh uống thử một ngụm, thấy có vị chua ngọt xen lẫn một chút chát, anh có chút nghi ngờ nhìn Chu Vân mấy lần: "Đây là thuốc hay thuốc trấn an?"
Chu Vân sững người một chút rồi bật cười: "Đương nhiên là thuốc rồi, sao anh lại nghĩ là thuốc trấn an?"
Quan Viễn Phong nói: "Vị không giống thuốc đắng, hơn nữa…"
Anh ngừng lại một chút, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói: "Bác sĩ nói tôi bị đau do ảo giác tâm lý, chân tôi mất rồi, đề nghị tiến hành trị liệu tâm lý, cũng kê một ít thuốc giảm đau và thuốc chống trầm cảm."
Nhưng anh không uống, dù đã là một phế nhân, anh vẫn theo bản năng chống lại loại thuốc làm giảm cảm giác của mình.
Anh vốn định từ chối sự giúp đỡ của vị bác sĩ tốt bụng này, nhưng lại thấy người ta nói chuyện uyển chuyển, ý nhị như vậy, cũng không nhất thiết phải từ chối thẳng thừng, dù không có tác dụng, chẳng qua cũng chỉ là uống chút nước thuốc thôi.
Quả nhiên, anh thấy đối phương hoàn toàn không hỏi mình bệnh tình cụ thể, chỉ bắt mạch rồi kê đơn, điều này khiến anh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Anh không muốn kể lể chi tiết về bệnh tình của mình cho người khác nghe, làm thế như thể xé toạc vết thương đau nhức hàng đêm ra rồi phơi bày cho người khác nhìn, huống hồ chi bác sĩ nói vết thương đã lành, cơn đau là do vấn đề tâm lý của anh mà thôi.
Anh không muốn thừa nhận mình lại bị cơn đau ảo đánh bại, cái gọi là đau do ảo giác chính là cơn đau không tồn tại. Nhưng đêm nào anh cũng không yên, bị cơn đau hành hạ chân thực như vậy, anh là một kẻ bại trận, thất bại thảm hại. Ý chí sắt đá cũng không thể thuyết phục được tiềm thức của anh rằng, chân anh đã mất từ lâu, những cơn đau đó không tồn tại.
Chu Vân lấy đơn thuốc cho anh xem: "Tôi xem mạch tượng, anh bị kinh lạc tắc nghẽn, ngưng trệ không thông, khí gan mật không thoát, chính khí hư, khí huyết hao tổn, chắc chắn là đêm ngủ không yên, thường xuyên đau nhức, hơn nữa khi trời trở gió, lạnh, mưa ẩm thì cơn đau càng tăng."
"Tôi nghĩ chắc hẳn anh cũng đang dùng thuốc Tây bệnh viện kê, nên thuốc Bắc tôi kê chủ yếu là bổ khí, đặc biệt chọn những vị thuốc có vị dễ chịu như đương quy để ôn trung bổ khí, lại thêm một ít xuyên khung, toàn yết, ngô công, có tác dụng hành khí, giảm đau và trị đau dây thần kinh."
"Nhưng hôm nay là lần đầu anh uống, mấy vị thuốc này đều là côn trùng, tôi sợ anh không quen."
"Cho nên trước tiên tôi dùng dâu tằm cho anh. Dâu tằm có tác dụng với đau dây thần kinh, kết hợp với long nhãn, kỷ tử, hồng sâm, hoa hồng, cũng đều là dưỡng khí an thần bổ huyết, tương đối ôn hòa."
"Tôi đã pha thêm chút mật ong, vị sẽ dễ chịu hơn, bản thân mật ong cũng có tác dụng giảm đau, điều này là để anh ngủ ngon hơn, cũng có thể cải thiện tiêu hóa, giúp anh ăn ngon miệng."
Đợi sau khi uống có hiệu quả, anh ấy có lòng tin vào mình, cũng không còn bài xích việc điều trị nữa, lúc đó mới chính thức kê đơn từ từ điều dưỡng thì tốt hơn.
Chu Vân không giải thích sâu xa đến vậy, hắn nhìn Quan Viễn Phong, vô cùng thành khẩn: "Nếu là cắt cụt chi, đầu m*t dây thần kinh bị cắt đứt hình thành u dây thần kinh hoặc dính dây thần kinh sẽ gây đau. Đối với chứng đau ảo giác sau cắt cụt chi, châm cứu của y học cổ truyền có rất nhiều bằng chứng thực nghiệm hiệu quả."
"Chỉ cần châm vài huyệt ở đầu cổ và cổ tay anh, không cần cởi áo, chỉ mất mười lăm phút, rất tiện lợi, anh có muốn thử không?"
Quan Viễn Phong vốn định từ chối ngay, ở bệnh viện quân y bác sĩ cũng từng giới thiệu liệu pháp châm cứu cho anh, nhưng lúc đó anh không muốn người khác nhìn thấy vết cắt cụt xấu xí của mình, nên đã từ chối thẳng thừng.
Nhưng lúc này nghe Chu Vân nói châm cứu chỉ ở đầu và cổ tay, lại nhìn đôi mắt đen láy của hắn tha thiết nhìn mình, thậm chí còn có chút khẩn thiết, anh chợt nghĩ, mình vừa cho hắn vay hai mươi vạn, chắc là đối phương cảm thấy mắc nợ mình, nên mới vội vàng muốn trả ơn.
Hay là cứ để hắn thử xem sao, tuy khả năng cao là không có tác dụng, nhưng nếu có thể giảm bớt tâm lý muốn làm gì đó cho mình để trả nợ của đối phương thì cũng tốt, cùng lắm thì mai nói với hắn là cơn đau đã giảm thật rồi.
Anh bèn nói: "Được, thử xem."
Chu Vân nở nụ cười trên môi: "Được, chúng ta lên sân thượng đi dạo một lát đã, vừa ăn xong thì châm cứu không tốt lắm. Anh cứ dắt chó lên lầu trước, tôi đi khử trùng kim châm đã."
Quan Viễn Phong khẽ nhướng mày, anh thích cái cách Chu Vân không xem mình là người tàn tật này.
Xe lăn điện có thể lên cầu thang, tuy hơi phiền phức. Nhưng anh càng ghét cảm giác mình là đồ vô dụng khi đi đâu cũng có người dè dặt tới đỡ, đây cũng là lý do anh vội vàng chọn giải ngũ.
Anh không thể chấp nhận việc thuộc hạ cũ, những người lính do chính tay mình đào tạo, ngày ngày cẩn trọng tới chăm sóc anh, nhìn anh với ánh mắt đầy thương hại.
Trên sân thượng, mùi cây cỏ đặc trưng của mùa hè sau khi phơi nắng lan tỏa, rõ ràng có không ít gia súc gia cầm, nhưng lại chẳng có mùi gì khó chịu, có thể thấy chủ nhân rất siêng năng dọn dẹp, hơn nữa chuồng trại cũng được thiết kế rất hợp lý, nên mùi mới không lan ra tứ phía.
Rau củ, nho và hoa cỏ khắp nơi mọc ngay ngắn đâu ra đấy lại vươn cành xum xuê, khiến người ta cảm nhận được chúng được chăm sóc rất cẩn thận, cành lá sạch sẽ, quả sai trĩu cành. Vài con chuồn chuồn nhẹ nhàng lơ lửng hoặc chao liệng qua lại giữa đám cây cỏ.
Tuệ Tinh vô cùng vui vẻ, chạy tới chạy lui trên sân thượng đuổi theo chuồn chuồn, tò mò đứng bên hồ cá nhìn hồi lâu con cá chình điện dài ngoằng kỳ dị như rắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!