Chương 6: Xây Dựng Vườn Dược Liệu

Vườn dược liệu trên sân thượng nhanh chóng được dựng lên. Chưa đầy một tuần đã hoàn tất toàn bộ, ngay cả luống ươm, chậu đất cũng đều đã đặt xong.

Một gian giàn che, trồng các loại dược liệu ưa bóng râm, không khí ẩm ướt, bên trong đã trồng các loại dược liệu thường dùng và hữu ích mà hắn đã ươm sẵn từ trước như nhân sâm, hồng hoa, kim ngân hoa, tam thất, bản lam căn, rau sam, v.v.

Một gian nhà kính, bên trong đặt các khay cát, trồng đầy các loại xương rồng.

Trong mắt Quan Viễn Phong, những loại cây mọng nước lớn nhỏ, có vuông có tròn lại có gai này, quả thật chính là xương rồng.

Nhưng Chu Vân rất nghiêm túc giới thiệu cho anh các giống cây mọng nước này: "Loại tròn là Kim Hổ, có nhiều giống, loại này gọi là Kim Hổ gai trắng, loại xương rồng này có tác dụng lọc không khí đặc biệt nổi bật."

"Đây gọi là xương rồng tai thỏ vàng, còn gọi là bình an thứ, hoa của nó rất rực rỡ, rất đẹp, quả mọng có thể dùng làm mứt và kem, hương vị rất ngon."

"Đây là xương rồng tiên nhân cầu thụy mỹ nhân, hoa đặc biệt to và đẹp, lại rất thơm, chiết xuất nụ hoa có tác dụng an thần, chống trầm cảm, có thể trị mất ngủ, giảm lo âu."

"Bên này là lượng thiên xích, có thể trị gãy xương, chữa bỏng lửa bỏng nước hiệu quả, cũng có thể ăn, làm nước ép, mứt, ủ rượu. Hoa của nó chính là hoa bá vương, có thể hầm canh, quả thanh long kỳ thật là giống đã được cải tạo từ lượng thiên xích."

Lượng thiên xích sau khi biến dị thân mập mạp linh hoạt, có thể mọc tùy ý, còn có thể làm gốc ghép cho các loại xương rồng cầu, rất thực dụng.

Sau khi Chu Vân thức tỉnh dị năng ở mạt thế, hắn thích nhất chính là cây lượng thiên xích được mệnh danh là "Roi bá vương" này, có thể công có thể thủ, ăn được, chữa bệnh được, còn có thể sửa nhà. Lúc này hắn nhìn thấy nó cũng cảm thấy rất thân thiết, không nhịn được mà đưa tay sờ sờ phiến lá mọng nước dài đầy sức sống của cây Lượng Thiên Xích.

Quan Viễn Phong thấy trong mắt hắn ánh lên niềm vui thích, mi mắt rũ xuống, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* phiến lá mọng nước gợn sóng màu xanh đậm, vẻ yêu thích lộ rõ trên nét mặt, có chút kinh ngạc.

Anh từng gặp không ít người, nhưng đây là lần đầu tiên gặp một người yêu cây cỏ, yêu cuộc sống đến vậy. Đối với cây cỏ, hắn dường như có một sự dịu dàng bẩm sinh, không liên quan gì đến nghề bác sĩ cả.

Chu Vân nhận ra anh đang nhìn mình, hắn ngước mắt cười một tiếng, rồi lại tiếp tục giới thiệu cho anh: "Bên này là một số cây mọng nước dùng làm thuốc, tử long giác, đại hoa tê giác, hồng cảnh thiên, ngõa tùng, bên này là lô hội quỷ thiết, cái này chữa bệnh dạ dày rất hiệu quả. Còn có hảo vọng giác, long trảo, đều là những giống lô hội thường thấy, mỗi loại có một công dụng riêng."

Lô hội có sức sống mãnh liệt, sau khi biến dị sẽ trở nên rất lớn, thịt dày, chiết xuất rất hữu dụng, có tác dụng chống ung thư, chống bức xạ, điều trị nhiễm trùng, có thể ăn được. Một số giống không quá đắng cũng có thể dùng làm thức ăn chăn nuôi gia súc, ở thời mạt thế khan hiếm tài nguyên thì rất quý giá.

Quan Viễn Phong nghe hắn giới thiệu một hơi đủ loại đến hai ba mươi giống, quả thực khâm phục hắn có thể nhớ được nhiều như vậy, anh hỏi: "Luận văn của cậu, là nghiên cứu chiết xuất của xương rồng và lô hội à?"

Chu Vân nói: "Ừm, chiết xuất của chúng chứa nhiều loại alkaloid sinh học, hiệu quả điều trị các bệnh truyền nhiễm rất tốt." Tác dụng chống khối u, chống oxy hóa, hạ đường huyết, điều hòa miễn dịch cũng rõ rệt, lúc nguy cấp còn có thể ăn được.

Ở thời mạt thế, tang thi còn rất ghét nó. Các nhà khoa học thời mạt thế đã nghiên cứu rất nhiều về xương rồng, dùng để loại bỏ độc tố vết thương do tang thi cắn cũng có tác dụng nhất định. Nếu xử lý kịp thời, cắt cụt chi, khoét thịt, tiêm dịch chiết xuất xương rồng biến dị, có khả năng còn cứu được người.

Mà cây mọng nước lại rất dễ sống, rất dễ thích nghi với thời tiết khắc nghiệt của mạt thế – tinh hoa năng lượng hệ Mộc sinh ra sau khi biến dị có chất lượng rất cao, rất tinh khiết. Lúc này hắn có thể làm một số thí nghiệm đối chứng, xem loại thực vật nào dễ sinh ra tinh hoa năng lượng hệ Mộc hơn.

Hắn nhìn nhà kính đầy ắp xương rồng này, dường như nhìn thấy một nhà đầy tinh hoa năng lượng hệ Mộc dễ nuôi trồng, không ngừng tái sinh, trong lòng vô cùng mãn nguyện, đôi mắt vui vẻ nhìn Quan Viễn Phong: "Đi thôi, ăn cơm trưa."

Bữa trưa có rau muống xào, lá rau xanh mướt mềm mại được rưới tương tép, khiến món rau tươi ngon nhất tự nhiên có thêm một vị mặn đậm đà.

Đọt bí non xào tỏi, xào bằng mỡ lợn, quả thực thanh ngọt ngon miệng. Món mặn có một đĩa lạp xưởng hấp thái lát, lạp xưởng màu đỏ sẫm kẹp với từng lát dưa chuột giòn non và mầm tỏi sống.

Một món canh nữa là canh hoa bí ngô nấu kiểu thượng thang: trứng bắc thảo, trứng muối cùng tỏi gừng phi thơm nấu thành nước dùng thượng thang, sau đó cho thịt nạc vào chần chín, thêm hoa bí đã chần mềm. Vị tươi ngon đậm đà, hương vị độc đáo, Quan Viễn Phong lần đầu tiên biết hoa bí ngô cũng có thể ăn.

Một tuần nay Quan Viễn Phong ăn cơm cùng Chu Vân, món ăn chủ yếu là rau, thỉnh thoảng có một hai món mặn điểm xuyết, nhưng hầu như ngày nào cũng khác món.

Tính sơ sơ, chỉ riêng rau xanh, mấy hôm nay Quan Viễn Phong đã ăn rau muống, rau lang, rau diếp, xà lách, đậu đũa, đọt bí ngô, dưa chuột, mướp hương, rau dền đỏ, cà tím, ớt xanh, hẹ…

Món ăn đơn giản mà phong phú, có thể thấy đúng là không tốn nhiều công sức, nhưng vì người nấu có tay nghề tốt, phối hợp khéo léo, xào món rau cũng biến tấu đủ kiểu với mỡ lợn, tôm khô, tương đậu nành, măng chua, mơ chua…. để xào, rau lại vừa hái trên lầu xuống, tươi ngon, vị rất tuyệt, ăn cực kỳ ngon.

Quan Viễn Phong gắp một lát lạp xưởng kẹp với tỏi sống ăn thử, phát hiện quả nhiên có hương vị đặc biệt, cũng không biết Chu Vân nghĩ ra cách kết hợp này như thế nào.

Thấy Chu Vân bưng một cái chậu, trộn cơm với thịt, sườn cừu còn lại tối hôm trước, trộn thêm với bí ngô cho Tuệ Tinh ăn, Tuệ Tinh cắm đầu ăn ngấu nghiến.

Chu Vân ngẩng đầu nhìn anh cười, nói: "Không cho muối đâu, yên tâm."

Quan Viễn Phong nói: "Tôi thấy lạ là, trước đây nó không ăn chút rau nào, sao đến chỗ cậu nó lại ăn rau thế."

Chu Vân cười: "Có lẽ rau bên ngoài không sạch, có thuốc trừ sâu, nó ngửi ra được chăng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!