Chương 5: Lòng Trắc Ẩn

Trời vừa sáng Chu Vân đã bận rộn ra vườn xới đất lại một lượt, hái một ít tỏi và dưa chuột xuống, còn rau muống, đọt bí ngô thì ngâm vào trong nước.

Tiện đường, hắn đi xem qua con phỉ thúy man đao, thấy nó có vẻ bơi lội khá thoải mái, bèn cho ăn một ít thức ăn cho cá, rồi lại cho gà, vịt, ngỗng ăn.

Xong xuôi, hắn lại đi chợ rau, đi loanh quanh xem chừng thời gian cũng gần đủ, chọn hai cặp thỏ khỏe mạnh, rồi ở gánh hàng bán bánh cuốn lạnh mua hai phần, bảo chủ quán cắt sẵn, không thêm tương cũng không lấy dưa chuột thái sợi và giá đỗ xanh của ông chủ: "Tôi về nhà tự pha chế."

Chủ quán nhanh nhẹn cắt xong gói lại cho hắn, Chu Vân xách về nhà, nhìn thấy cửa nhà đối diện đang đóng, ngay cả tờ quảng cáo người khác đến tận cửa phát trên tay nắm cửa cũng không rơi xuống.

Bình thường thì tốt nhất là nên dẫn chó nghiệp vụ đi dạo một chút vào buổi sáng sớm, nhưng nửa đêm Quan Viễn Phong đau đớn, chắc là vật vã khổ sở, sáng sớm không dậy nổi, chỉ e là bây giờ vẫn còn đang nghỉ ngơi.

Chu Vân về nhà cất bánh cuốn lạnh vào tủ lạnh trước, dùng tương mè, nước tỏi ngâm dấm đường, pha xong nước sốt, nhặt xong đọt bí ngô và rau muống để đó, nhanh tay nhanh chân hấp một con cá, rang một bát đậu phộng.

Sau đó, hắn ra ngoài, bấm chuông cửa nhà đối diện.

Vẫn là một lúc lâu sau Quan Viễn Phong mới ra mở cửa, vẫn là vẻ mặt lạnh lùng: "Có chuyện gì?" Anh tưởng đối phương lại thương hại mình, đến cho xương, trong lòng không kiên nhẫn, nhưng thấy đối phương hai tay trống không, liền ngẩn ra.

Chu Vân cười nói: "Chào buổi sáng, không biết anh ăn gì chưa? Tôi ở một mình trồng khá nhiều rau, một mình ăn không hết, sáng nay tôi trộn bánh cuốn lạnh, ăn cùng không?"

Quan Viễn Phong lạnh lùng nói: "Cảm ơn, không cần đâu."

Anh trở tay định đóng cửa, nghĩ rằng từ chối thêm vài lần nữa chắc đối phương sẽ biết khó mà lui, anh không cần đến sự nhiệt tình và quan tâm thừa thãi này.

Không ngờ Chu Vân đột nhiên đưa tay giữ cửa cười nói: "Đợi đã, anh trai này, tôi còn có việc muốn bàn với anh."

Quan Viễn Phong lạnh lùng hỏi: "Chuyện gì?"

Chu Vân nói: "Là thế này, tầng của chúng ta đều là tầng thượng, tôi trồng ít rau trên sân thượng, cảm thấy chỗ không đủ rộng. Tôi thấy sân thượng bên anh bỏ không, thấy hơi phí, muốn bàn với anh, thuê sân thượng của anh để trồng ít dược liệu, được không?"

Quan Viễn Phong ngẩn ra: "Dược liệu?"

Chu Vân nói: "Vâng, tôi học y học cổ truyền, muốn tự mình trồng một ít dược liệu để thu thập dữ liệu, tiện viết luận văn."

Hắn đã chuẩn bị sẵn, từ trong túi quần lấy ra chứng chỉ hành nghề dược sĩ và chứng chỉ hành nghề bác sĩ đưa cho Quan Viễn Phong.

Quan Viễn Phong im lặng nhận lấy hai cuốn chứng chỉ hành nghề xem qua, trên đó dán ảnh thời niên thiếu của người hàng xóm trước mặt, đôi mắt sáng ngời, khóe môi mỉm cười.

Anh ngước mắt lên, vẫn dùng ánh mắt dò xét đánh giá Chu Vân, dường như đang phán đoán xem đối phương là dư thừa lòng tốt, hay là thật sự có việc cần nhờ mình.

Chu Vân không hề né tránh ánh mắt sắc bén đó, chỉ mỉm cười nói: "Hay là anh qua xem những thứ tôi trồng bên này, không khí trên sân thượng khá tốt, tiện thể anh cũng có thể dắt chó qua đi dạo."

Lời này thực sự đã nói trúng ý Quan Viễn Phong, anh cúi đầu nhìn con chó, nói: "Được, vậy tôi qua xem thử."

Chu Vân đẩy cửa giúp Quan Viễn Phong, thấy anh và con chó đều đã ra ngoài, hắn đóng cửa giúp anh, rồi dẫn anh sang nhà mình. Quan Viễn Phong vừa vào cửa liền nhìn thấy lạp xưởng treo san sát trên giá phơi đồ bên cửa sổ.

Anh nhướn mày, định nói gì đó rồi lại thôi. Chu Vân nhìn vẻ mặt anh, cười nói: "Lạp xưởng mới nhồi hôm qua, vậy nên hôm qua mới có nhiều xương như vậy."

Quan Viễn Phong nói: "Trời nóng, làm nhiều thế này không sợ hỏng à?"

Chu Vân chỉ vào cái máy sấy bên cạnh: "Có máy sấy lạnh, phơi khô một chút là cho vào sấy lạnh, rồi sau đó cho vào tủ lạnh, có thể bảo quản được rất lâu."

Quan Viễn Phong không hỏi thêm gì nữa, tuy anh cẩn thận, tỉ mỉ, nhưng không phải là người thích truy cứu đến cùng, can thiệp vào đời tư và cuộc sống của người khác.

Nhưng sự nghi ngờ thì đã tan biến. Hôm qua thấy nhiều xương như vậy còn tưởng Chu Vân thương hại mình, cố ý đi đâu đó kiếm xương về. Bây giờ thấy làm một lúc nhiều lạp xưởng như vậy, quả thật sẽ có nhiều xương như thế, ngay cả máy sấy lạnh cũng có, rõ ràng là đã chuẩn bị đầy đủ, tất nhiên không phải là đột nhiên nổi lòng tốt.

Chu Vân vừa đi đến sau lưng Quan Viễn Phong: "Tôi đẩy anh lên lầu."

Chiếc xe lăn này của Quan Viễn Phong vốn có thể lên lầu, nhưng anh thấy cầu thang nhà Chu Vân lại làm một nửa là đoạn dốc thoai thoải, có chút bất ngờ. Chu Vân giải thích: "Trước đây mẹ tôi bị bệnh, cũng ngồi xe lăn một thời gian dài, tôi làm để bà tiện lên xuống."

Quan Viễn Phong không nói gì. Chu Vân đẩy xe lăn của anh lên tầng hai, rồi đi qua hành lang ra đến ban công sân thượng. Quan Viễn Phong chỉ cảm thấy mắt mình sáng bừng lên, ngay cả con chó cũng vui vẻ há miệng th* d*c, ngửi khắp các chậu hoa, đuôi vẫy lia lịa, vô cùng phấn khích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!