Chương 48: Đại Lý Tốt Nhất

Tần Thịnh nhìn người anh trai vẫn còn đang hôn mê, một tháng mới đến một lần sao… Cậu ta chần chừ một lát rồi hỏi Chu Vân: "Bác sĩ Chu có thể đến khám lại nửa tháng một lần được không?"

Chu Vân nói: "Được, hai tuần nữa tôi sẽ đến một lần, không cần quá lo lắng, vấn đề không lớn đâu."

Tần Thịnh trả lại tinh hạch hệ Kim cho hắn: "Anh chữa bệnh cho anh trai tôi, tôi bán đồ giúp anh. Tinh hạch này rất quý giá, anh cứ giữ lại mà bán đi, có thể đổi được nhiều nguyên liệu hơn, anh bào chế thuốc cũng cần chi phí mà."

Chu Vân đưa tinh hạch hệ Kim cho cậu ta: "Cậu dùng đi, thực lực của người hợp tác cũng rất quan trọng. Chỉ khi thực lực của cậu đủ mạnh, người khác mới khó mà cướp được đồ thuộc về cậu từ trên tay cậu."

Tần Thịnh ngẩng đầu ngước mắt nhìn Chu Vân, cậu ta cứ luôn cảm thấy hắn có ẩn ý gì đó.

Chu Vân nhìn cậu ta, dường như qua cậu ta mà nhìn thấy Tiểu Tần từng nằm trên giường đau đớn khôn cùng, lưỡi vừa mới mọc lại đã nói không ngừng mỗi ngày: "Bác sĩ Chu, trước kia tôi rất mạnh, rất đẹp trai, có nhiều cô gái thích tôi lắm."

Đúng là rất đẹp trai, Chu Vân lại cười thầm trong lòng, một lần nữa nhấn mạnh: "Bây giờ là mạt thế, nhất định phải đủ mạnh mẽ – là tự bản thân cậu mạnh mẽ, chứ không phải dựa vào sức mạnh khác, những thứ vay mượn đều phải trả."

Tần Thịnh: "… Chẳng lẽ bây giờ tôi không phải đang vay mượn sức mạnh của anh sao."

Cậu ta nhìn Chu Vân, Chu Vân cười: "Tôi hợp tác với cậu, đôi bên cùng có lợi, cũng phải trả, nhưng là giá cả rõ ràng. Nợ ân tình là khó trả nhất, cho nên chúng ta cứ niêm yết giá rõ ràng là tốt nhất, cậu mạnh mẽ rồi mới giữ được việc kinh doanh của chúng ta."

Tần Thịnh nắm chặt tinh hạch trong lòng bàn tay: "Vậy bây giờ lỡ có người đến cướp, hỏi nguồn gốc của công thức thuốc này thì sao."

Chu Vân không chút do dự: "Cậu cứ nói là đại lý nhận từ căn cứ Trung Châu, là người quyền quý ở căn cứ Trung Châu, cụ thể không cho tiết lộ tên tuổi, cậu cũng không biết công thức, nhưng nếu có người nhòm ngó, nhất định sẽ bị nhân vật lớn ở căn cứ Trung Châu truy sát."

Tần Thịnh bán tín bán nghi nhìn Chu Vân: "Nhưng nhà họ Cung sẽ cử người đi xác minh, không dễ lừa như vậy đâu."

Chu Vân khẽ cười: "Cậu yên tâm, chắc chắn bọn họ sẽ tra ra ở căn cứ Trung Châu cũng có người sử dụng, không rõ nguồn gốc." Càng bí ẩn, mới càng khiến người ta không dám truy xét, huống chi, hắn không hề nghi ngờ việc Quan Viễn Phong đến căn cứ Trung Châu nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ, lại có Đàm tướng quân đứng sau ủng hộ, một cường giả cấp cao song hệ dị năng Phong và Lôi Điện, sử dụng những loại thuốc quý giá và bí ẩn này, ai dám đi dò hỏi xem rốt cuộc là ai đứng sau?

Cái cần chính là hiệu quả bí ẩn khó lường, không rõ lai lịch này, như vậy ngược lại mới không ai dám động thủ.

Tần Thịnh thấy hắn bình tĩnh tự tin như vậy, không khỏi bị sự tự tin mạnh mẽ này khuất phục: "Được, cảm ơn anh. Xe của anh đậu ở đâu, tôi đi lấy hàng về."

Chu Vân nói: "Chỗ cậu đông người phức tạp, lần sau chúng ta vẫn giao dịch ở ngoại thành đi, lần này tôi đến thấy ngoài lối ra đường cao tốc có một thôn nhỏ bỏ hoang, trên định vị tên là thôn Kim Kê, lần sau tôi ở đó đợi cậu, lần sau cậu đưa anh trai cậu qua đó cho tôi khám là được rồi."

Tần Thịnh gật đầu, trong lòng lại thầm khâm phục sự suy nghĩ chu toàn của đối phương, vừa định nói gì đó thì bỗng nghe thấy một tiếng súng ngoài cửa sổ, sau đó là vài tiếng chó sủa và tiếng hét của trẻ con, tiếng gào thét của đàn ông.

Sắc mặt hai người đồng loạt biến đổi, vội vàng bước từ gác mái xuống, đẩy cửa ra ngoài.

Đầu ngõ, một người đàn ông đang lăn lộn trên mặt đất, áo khoác lông vũ trên người đang cháy đã cởi ra vứt sang một bên.

Người đàn ông tay vẫn cầm súng, mặt mũi xám xịt chửi rủa.

Mấy đứa trẻ đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn, không biết làm gì, một con chó đem khổng lồ hung dữ và hoang dã, thân hình to lớn, đứng chễm chệ trên nóc xe, sủa vang về phía người đàn ông bên dưới, lông cổ đen nhánh dựng đứng cảnh giác, đôi mắt sắc lẻm, tiếng gầm như sấm sét, khiến người ta kinh hãi.

Tần Thịnh nhíu mày đi tới: "Làm gì đó?"

Mấy đứa trẻ đều quay đầu lại gọi cậu ta: "Anh Tình Thánh!"

Rồi chúng nhìn thấy Chu Vân đi theo sau, vội vàng giải thích rối rít: "Vị khách này nói tìm anh, bảo bọn em trông xe."

"Nhưng anh A Thủy đến cứ nói xe này đẹp, muốn xem cấu hình. Kết quả vừa kéo cửa xe ra, bên trong có chó!"

"Anh A Thủy bắn súng vào con chó, con chó này liền phun lửa!"

"Con chó này biết phun lửa!"

Tần Thịnh liếc nhìn A Thủy đang lăn lộn trên mặt đất, vừa dập tắt lửa trên người vừa chửi bới vừa bò dậy, cậu ta lại quay đầu nhìn Chu Vân: "Xe này là của anh à?"

Chu Vân gật đầu: "Hàng đều ở trên xe, tôi cũng không yên tâm, để con chó ở lại trông."

Hắn đưa tay ra hiệu cho Tuệ Tinh, Tuệ Tinh nhảy từ nóc xe xuống, chạy đến bên chân hắn, há miệng chạy vòng quanh, được Chu Vân khen ngợi xoa đầu, nó vui vẻ lè lưỡi, lại nhe răng với A Thủy vừa đứng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!