Quan Viễn Phong đi rồi, dường như trong nhà cũng trở nên yên tĩnh hẳn.
Thực ra bản thân Quan Viễn Phong cũng không phải người nói nhiều, thậm chí còn không ồn ào bằng Tuệ Tinh, nhưng vắng anh, căn nhà lập tức trở nên trống trải.
Chu Vân cảm thấy trong lòng mình bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng cấp bách.
Sự mất mát khiến hắn khao khát trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hơn nữa, may mà Quan Viễn Phong đã dẫn người càn quét bệnh viện một phen, lấy giúp hắn toàn bộ thiết bị bào chế thuốc tự chế của bệnh viện, thậm chí còn thu thập được rất nhiều thuốc, điều này khiến kế hoạch tiếp theo của hắn được thực hiện thuận lợi hơn.
Thực ra hắn không hề thẳng thắn với Quan Viễn Phong, nhưng dường như lúc nào anh cũng nhạy bén nắm bắt được nhu cầu của hắn, ví dụ như tinh hạch hệ Mộc, ví dụ như thiết bị trong bệnh viện.
Đây có lẽ là sự nhạy bén của một người chỉ huy, lúc nào anh cũng có thể nhận ra nhu cầu của người khác một cách hiệu quả, đồng thời phán đoán và hành động.
Chu Vân trộn lẫn các loại thảo dược biến dị thu thập được lại với nhau rồi xay thành bột, sau đó thêm một số thành phần gây nhiễu như bột hoài sơn, bột sắn dây…, chế tạo ra một lượng lớn thuốc thành phẩm, bột thuốc và gel trị ngoại thương thành phẩm.
Sau đó, vào một buổi sáng nắng đẹp, hắn chuẩn bị sẵn thức ăn và cỏ khô cho chuồng gia súc gia cầm, rồi lại thầm cảm ơn Giang Dung Khiêm một lần nữa trong lòng, sau đó dắt theo Tuệ Tinh, lái chiếc xe việt dã của Quan Viễn Phong đi về phía căn cứ Bắc Minh.
Trên đường cao tốc quả nhiên có dấu vết đường bị băng tuyết chặn kín, nhưng lúc này đã tan đi khá nhiều, Tuệ Tinh phun lửa một cái là thông suốt, có một đoạn đường còn bị sạt lở, bùn đất từ trên núi chảy xuống chặn ở cửa đường hầm, gần cửa đường hầm và trong đường hầm còn có thể nghe thấy tiếng gào thét chói tai của tang thi.
Chẳng trách cả mùa đông lại yên bình đến vậy, thành phố Đan Lâm là một thành phố vùng ven, dị năng giả bên căn cứ Bắc Minh vẫn không có ai qua lại, chi phí để mở đường hoặc đi đường vòng quá cao.
Chu Vân xem bản đồ, quay đầu xe đi theo một đoạn đường cấp hai khác, vòng qua vài ngôi làng và thị trấn đầy tang thi, đi một đoạn đường lầy lội rất khó đi, có thể tưởng tượng đoạn đường lầy lội này vào mùa đông chắc chắn đã bị băng tuyết hoàn toàn bao phủ và phong tỏa, cuối cùng mới quay trở lại được đường cao tốc.
Ra ngoài một chuyến thật không dễ dàng, Chu Vân cảm khái, chẳng trách đồng đội của Quan Viễn Phong chọn trực thăng để bay qua, từ căn cứ Trung Châu đến đây quá xa, lại còn bị hạn chế bởi điều kiện thời tiết.
Kiếp trước tuyết còn chưa rơi, Tiểu Đường vừa hay về quê thăm người thân, ở gần thành phố Đan Lâm nhất, nên Quan Viễn Phong chỉ gọi Đường An Thần đến ứng cứu, bọn họ đã lái xe việt dã vượt núi băng rừng đến tận căn cứ Tam Sở xa xôi… lúc đó trật tự xã hội vẫn chưa hoàn toàn hỗn loạn, trên đường cũng không có nhiều người, bọn họ đi đường tương đối bình an.
Chu Vân phát hiện mình lại bất giác nghĩ đến Quan Viễn Phong, có chút tự giễu. Hắn đạp chân ga, phải đến căn cứ Bắc Minh trước khi trời tối, nếu không trời tối, tang thi bên ngoài cùng một số yêu ma quỷ quái sẽ ra chặn đường cướp bóc.
Đường càng gần căn cứ, ngược lại càng không có ai dám cướp bóc, vì không biết người xuống xe có phải là dị năng giả hay không.
Quãng đường bình thường chỉ mất hai ba tiếng, sau khi đi vòng đường và tìm đường mới, đến bốn năm giờ chiều, Chu Vân mới đến được căn cứ Bắc Minh.
Cổng thành có không ít đội viên bảo vệ căn cứ, Chu Vân lái xe qua, hạ cửa sổ xuống, đội viên bảo vệ nhìn qua cửa sổ thấy Tuệ Tinh thì nhìn thêm vài lần rồi nói: "Có giấy tạm trú không? Nếu không có, thuế vào cổng thành mỗi người một tinh hạch."
Đội viên bảo vệ lấy nhiệt kế ra đo nhiệt độ cho Chu Vân, rồi bảo hắn há miệng ngậm một miếng que thử virus tang thi, một phút sau xem que thử không đổi màu: "Được rồi."
Chu Vân đưa một viên tinh hạch màu xám cho đội viên bảo vệ, đội viên bảo vệ lại nhìn Tuệ Tinh nói: "Chó phải quản cho kỹ, mất không chịu trách nhiệm tìm lại, có người sẽ trộm chó ăn thịt. Làm giấy tạm trú của căn cứ thì đến sở thị chính, tòa nhà mái đỏ ấy, ở tạm thì phải nộp năm viên tinh hạch cho một tháng. Dị năng giả thì được miễn thuế tạm trú."
Chu Vân gật đầu: "Cảm ơn nhiều."
Đội viên bảo vệ xua tay ra sau, rào chắn nâng lên cho qua, Chu Vân lái xe vào.
Chu Vân lái xe vào trước, thành Bắc Minh cũng là một tòa thành cổ, đường sá tương đối chật hẹp, ngõ hẻm khá nhiều, hắn lái thẳng đến khu phố cổ.
Đầu những con ngõ phố cổ ở đây hun hút sâu thăm thẳm, hai bên đường lát gạch xanh đá phiến là những ngôi nhà hai tầng kiểu cũ kết cấu gạch gỗ, màu sắc u ám. Ở đầu ngõ thỉnh thoảng có vài tiệm tạp hóa, cửa hàng tiện lợi, người ở thưa thớt.
Gần đầu một con ngõ nhỏ, mấy đứa trẻ đang bày hàng ven đường bán giá đỗ, đậu phụ nhà làm, trên thùng gỗ đặt một cái rổ tre, đậy một miếng vải bông trắng ẩm ướt, một đứa trẻ đang cầm bình xịt nước cẩn thận xịt lên trên, tấm biển phía trước viết nguệch ngoạc mấy chữ: "Đậu phụ, sữa đậu nành, giá đỗ".
Chu Vân dừng xe, hạ cửa sổ xuống, lấy mấy viên kẹo và sô cô la ra đưa cho bọn trẻ: "Mấy nhóc, ở đây có chỗ nào đậu xe được? Chỗ an toàn ấy."
Bọn trẻ nhìn thấy kẹo và sô cô la được đóng gói đẹp mắt, nuốt nước bọt, mắt dán chặt vào đó, nhưng không nhận, chỉ nhao nhao nói: "Cứ đậu ở đây, bọn cháu trông hộ cho. Đây là địa bàn của băng Lão Nhai, chúng cháu trông thì không ai dám trộm đồ của chú đâu! Đảm bảo xe không trầy xước chút nào! Chỉ cần cho một ít đồ ăn là được."
Chu Vân gật đầu, lấy từ trên xe ra một gói bánh mì đưa cho chúng, đây là bánh mì hạt trái cây khô tự hắn nướng, đã cắt lát sẵn bằng dao, vừa hay cho bọn trẻ chia nhau ăn: "Cái này được không?"
Mắt bọn trẻ đều sáng lên: "Được ạ! Hai lát là được rồi! Với cả mấy viên kẹo này là đủ rồi!"
Chu Vân vẫn đưa cả bánh mì và kẹo cho chúng: "Cầm lấy đi, trông xe cẩn thận là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!