Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc

Mặc dù bữa tụ tập ăn lẩu có vài sự cố nhỏ, nhưng cũng không cản trở các đồng đội tiếp tục vui vẻ đánh chén no nê.

Dù sao Tô Gia Ninh cũng là người có dị năng chữa trị hệ Quang, cậu ta có thể dễ dàng chữa lành vết thương trên mặt mình, gương mặt cậu ta lại bình phục láng mịn như ban đầu.

Mọi người đều ngầm hiểu ý, không ai nhắc lại chuyện không vui này nữa, chỉ tập trung khen món thịt ngỗng vị đậm đà, khen món thịt thỏ non mềm, khen độ tươi ngon béo ngậy của thịt dúi, và cả hương vị nồng nàn ngọt ngào của rượu vang.

Ăn lẩu xong, Quan Viễn Phong dẫn mấy đội viên đi rửa bát dọn dẹp, còn Chu Vân thì dẫn Đổng Khả Tâm, Trương Kỳ, Tô Gia Ninh, những người vừa dỡ hành lý từ trực thăng xuống, đi lên lầu sắp xếp chỗ ngủ qua đêm. Tầng một có một phòng khách, vốn là phòng của người già, Chu Vân đã sớm dọn dẹp xong, dành cho phó đội trưởng Giang và Trương Kỳ ở.

Hai phòng trên tầng hai là phòng ngủ chính có phòng tắm riêng và phòng ngủ phụ, lần lượt là của Quan Viễn Phong và Chu Vân. Hai người bọn họ chủ yếu vẫn ở trên tầng thượng tầng ba mươi, nơi này chẳng qua chỉ là thỉnh thoảng nghỉ chân, nhưng lúc này có khách đến, cả hai đều không hẹn mà cùng ăn ý, không nhắc đến chuyện trên tầng ba mươi.

Tầng ba vốn có ba phòng, lần lượt là phòng khách, phòng tập yoga, phòng làm việc. Phòng khách vốn có giường, nên dành cho nữ đội viên duy nhất là Đổng Khả Tâm ở. Trong phòng làm việc thì vốn có một chiếc giường sofa, vì Tô Gia Ninh thích yên tĩnh nên cũng dành cho Tô Gia Ninh ở.

Phòng tập yoga còn lại được trải thảm, trang trí thông thoáng rộng rãi. Chu Vân dẫn Đường An Thần sang biệt thự nhà hàng xóm bên cạnh cuỗm hai tấm đệm lớn về ghép lại, cho ba người còn lại là Đường An Thần, Võ Tuấn và Liêu Cẩm Thịnh ngủ cùng.

Đường An Thần sức mạnh vô song, cậu ta vác đệm qua hết sức nhẹ nhàng. Chu Vân lại lấy ra những bộ chăn đệm cao cấp mới tinh mà nhà họ Quan cất giữ trước đó chia cho bọn họ, rồi lại lén đưa riêng cho Tiểu Đường một hộp tinh hạch hệ Thổ loại tốt đã được lựa chọn kỹ càng. Đường An Thần kích động đến mức mặt đỏ bừng: "Tất cả những thứ này đều cho tôi sao?

Đội trưởng Quan có biết không?"

Chu Vân nói: "Đều là của anh ấy và Tuệ Tinh đi đánh tang thi thu được đấy. Bây giờ chúng ta cũng không quen người nào khác có dị năng hệ Thổ, cậu cứ cầm lấy đi. Còn một ít chất lượng không tốt lắm thì cứ để dành đó, mang đi đổi thứ khác là được, không cần thiết phải hấp thụ, không đủ tinh khiết."

Đường An Thần vui vẻ nhận lấy, không thể chờ đợi được mà lập tức bắt đầu hấp thụ tinh hạch. Chu Vân thầm nghĩ, cậu ấy to con như vậy, sau mạt thế vẫn luôn trong tình trạng ăn không đủ no, tinh hạch lại càng không được đảm bảo, một khi cho cậu ấy hấp thụ đủ tinh hạch, chắc chắn sẽ tiến bộ rõ rệt. Lại có Quan Viễn Phong dẫn dắt, hệ Thổ lên đến cấp cao, cũng là một cao thủ công thủ toàn diện, có thể tay không dựng tường, thi triển tấn công thiên thạch, mưa cát đá.

Khi đến phòng làm việc, Tô Gia Ninh đang ngồi trước bàn viết gì đó, thấy Chu Vân mang chăn đệm vào thì cười cảm ơn: "Bác sĩ Chu, anh và Đội trưởng Quan là hàng xóm à? Mạt thế rồi, ở cùng nhau quả thực an toàn hơn. Nhưng đến khi tới căn cứ Trung Châu, có lẽ anh Quan sẽ rất bận rộn."

Cậu ta nhìn chiếc chăn lụa đỏ rực trong tay Chu Vân, ngạc nhiên: "Đây là chăn gì mà trông có vẻ hỷ khí thế."

Chu Vân đặt vỏ chăn lụa đỏ thêu Bách Tử và ruột chăn lên giường: "Là vỏ chăn của nhà Đội trưởng Quan, cậu tự lồng vào đi."

Tô Gia Ninh đưa tay sờ mặt chăn: "Còn khá mới, trên mặt còn thêu thủ công à. Cảm ơn anh nhiều."

Chu Vân mỉm cười: "Cậu hài lòng là được rồi." Chẳng qua là tận dụng đồ bỏ đi thôi.

Tô Gia Ninh nói: "Đến lúc tới căn cứ Trung Châu, tôi sẽ tiến cử anh vào viện nghiên cứu của chúng tôi, như vậy Đội trưởng Quan nhất định cũng sẽ vui."

Chu Vân nói: "Viện nghiên cứu là nghiên cứu dị năng sao? Tôi học y học cổ truyền cũng có thể tham gia à? Cơ chế làm việc của viện nghiên cứu là gì? Đều là chuyên gia y học của Trung Châu trước đây sao?"

Tô Gia Ninh nói: "Là nghiên cứu dị năng, chuyên gia y học thời mạt thế sống sót không nhiều. Bây giờ đều đang thu hút chuyên gia tinh anh từ các căn cứ lớn đến, y học cổ truyền cũng được, viện nghiên cứu rất thiếu nhân lực, giúp đỡ làm một số dữ liệu thí nghiệm đều được, hơn nữa anh còn có dị năng, đãi ngộ nhất định không tệ, ít nhất là nhà ở có đảm bảo, các tổ nghiên cứu đề tài chắc chắn cũng sẵn lòng nhận anh."

Chu Vân nói: "Bây giờ việc kích phát dị năng đã có thành quả rồi sao? Có thể thử nghiệm lâm sàng rồi à?"

Tô Gia Ninh nói: "Đâu có dễ dàng như vậy, còn cần nhiều thử nghiệm hỗ trợ hơn nữa. Cần tình nguyện viên, cũng cần người có dị năng chữa trị hệ Quang mạnh hơn, cao cấp hơn. Cho nên lần này tôi nhất định phải ra ngoài đón anh Quan, giáo sư hướng dẫn của tôi rất tức giận, nói sẽ ảnh hưởng đến tiến độ thử nghiệm. Mãi đến khi tôi nói sẽ cố gắng thuyết phục anh Quan tham gia thử nghiệm, giáo sư mới nguôi giận."

Chu Vân nhìn chằm chằm cậu ta một lúc lâu, Tô Gia Ninh không hiểu sao lại cảm thấy ánh mắt người này nhìn mình có chút lạnh lẽo, cậu ta có hơi sững người: "Không phải anh cũng cho rằng tôi đây là lấy oán báo ân chứ."

Cậu ta có chút tủi thân: "Hiện nay nhiều phương pháp nâng cấp dị năng, các biện pháp k*ch th*ch, kích phát, nâng cao, tiến cấp đều do viện nghiên cứu của chúng tôi phát hiện ra. Không có nghiên cứu khoa học, làm sao có thể không ngừng tiến bộ? Bây giờ Đội trưởng Quan đã thức tỉnh dị năng hệ Lôi Điện, anh ấy lại là người trực thuộc của Tướng quân Đàm, đến lúc đó chắc chắn sẽ có địa vị cao.

Chúng tôi làm sao có thể hại anh ấy được."

Chu Vân nói: "Tôi nghĩ giáo sư hướng dẫn của cậu có vẻ rất lợi hại, tên là gì vậy?" Kiếp trước hắn đến Ám Cốc tham gia nghiên cứu, chưa từng gặp Tô Gia Ninh này, bọn họ đã sớm bắt đầu thử nghiệm như vậy, tại sao về sau lại hoàn toàn không có tên tuổi gì?

Tô Gia Ninh nói: "Giáo sư hướng dẫn của tôi là Ngô Ngọc Nhữ, bà ấy phụ trách đề tài này đã lâu mà vẫn chưa có đột phá gì. Nhưng nghe nói căn cứ Trấn Nam hình như đã có đột phá, giáo sư nói sau khi tôi trở về sẽ đến đó giao lưu học hỏi."

Cậu ta nhìn Chu Vân, tưởng Chu Vân sẽ tỏ ra ngỡ ngàng, dù sao giáo sư hướng dẫn của mình cũng là một nhân vật lớn trong lĩnh vực sinh học này. Kết quả thấy Chu Vân chỉ hơi thất thần, dường như chưa từng nghe qua, có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại cũng đúng, y học cổ truyền… lại ở một bệnh viện nhỏ bé thế này, làm sao biết được chuyện trong giới học thuật chứ, vậy nên cậu ta cũng thấy bình thường: "Tóm lại, anh Chu cứ theo anh Quan trở về, tương lai nhất định rất tốt đẹp."

Chu Vân chỉ gật đầu, dặn dò vài câu rồi ra khỏi phòng Tô Gia Ninh. Sau khi sắp xếp phòng ốc xong, hắn đi xuống, thấy Liêu Cẩm Thịnh xắn tay áo, cầm giẻ lau đang miệt mài lau mặt bàn ăn, thấy Chu Vân thì vui vẻ chào hỏi: "Bác sĩ Chu."

Chu Vân đưa mắt nhìn quanh, không thấy Quan Viễn Phong đâu, Liêu Cẩm Thịnh đã ngoan ngoãn giải thích: "Đội trưởng Quan và đội phó ra ngoài rồi, chắc là có chuyện gì đó muốn nói riêng."

Chu Vân thấy cậu cười hì hì có vẻ ngây thơ, nhưng thực ra lại rất lanh lợi, liền nói chuyện với cậu một lúc, hỏi kỹ một số chuyện về Quan Viễn Phong khi còn làm đội trưởng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!