Nước trong bể cá đã được phơi nắng và khử trùng từ lâu, Chu Vân vẫn cẩn thận ngâm cả túi cá vào bể trước, để con cá chình điện làm quen với môi trường.
Loài cá này ngày ẩn đêm hiện, ban ngày không hoạt bát, hắn đặt nó ở chỗ râm mát dưới hòn non bộ, để nó thích nghi trước.
Đây là phỉ thúy đao man đã trưởng thành, vô cùng hung dữ, nó ở trong nước như một chiếc lông vũ màu xanh biếc, từ từ bơi lội, lại giống như một lưỡi đao sắc bén.
Nó có thể phóng ra một dòng điện 600 vôn một lần, lượng điện đủ để giật chết một con cá sấu trưởng thành.
Trong thời mạt thế, dị năng hệ lôi điện là dị năng vô cùng quý giá, sức chiến đấu rất mạnh mẽ.
Tang thi rất sợ sấm sét, một tia sét có thể làm tang thi tê liệt hoặc cháy khét, bầy tang thi sẽ theo bản năng bỏ chạy tán loạn, dị năng sấm sét vô cùng hữu dụng trong việc xua đuổi bầy tang thi.
Mà so với các dị năng hệ mộc, thủy, hỏa khác, việc nâng cấp dị năng hệ lôi điện lại tương đối dễ dàng, tất cả các tinh hoa năng lượng đều có thể được dị năng hệ lôi điện hấp thụ và chuyển hóa để nâng cấp, không giống như các dị năng khác chỉ có thể hấp thụ tinh hoa năng lượng cùng thuộc tính.
Mức sát thương cao, dễ nâng cấp, trong một vạn người có dị năng có lẽ chỉ có một người có dị năng hệ lôi điện, do đó người có dị năng hệ lôi điện là khách quý của các căn cứ lớn và các thế lực lớn, được các thế lực lớn cung phụng.
Việc xúc tác dị năng hệ lôi điện trong thời mạt thế cũng là trọng điểm nghiên cứu của các nhà khoa học. Việc xúc tác cần một lượng lớn tinh hoa thuộc tính lôi điện, nhưng tinh hoa lôi điện quá khó hình thành, trên thị trường bán rất đắt, chỉ cần xuất hiện là lập tức có thể bán được giá cao.
Nhưng các nhà khoa học sau này của thời mạt thế đã kinh ngạc phát hiện ra rằng, trong tự nhiên có các loài cá đuối điện, cá trê điện và cá chình điện có khả năng phóng điện, cùng với một số loài cá biển sâu mang điện, sau khi đến thời mạt thế, một trăm phần trăm trong cơ thể chúng đều có tinh hoa lôi điện. Trong thời tiết sấm sét của mạt thế, chúng sẽ tự nhiên hấp thụ nhiều tinh hoa lôi điện hơn.
Sau khi sự việc này được phát hiện, các loài cá sống mang điện trở thành nhiệm vụ có điểm thưởng rất cao thường xuyên xuất hiện trong hội thợ săn. Các căn cứ thu mua lại với giá cao để nuôi dưỡng, nhằm thử nghiệm xúc tác người có dị năng hệ lôi điện.
Tiếc là loại cá chình điện này, một bể cá chỉ nuôi được một con, cũng không dễ sinh sản, ban công nhà hắn không có nhiều chỗ, còn phải nuôi một số loại cá ăn thường ngày và một số loại giun nước dùng làm mồi câu.
Nhưng chỉ cần chăm sóc cẩn thận, một con cũng đủ rồi.
Chu Vân đi qua xem xét mấy bể sứ lớn nuôi cá khác, cá trong đó cũng rất hoạt bát, hắn rất hài lòng, thực ra không ít cá trong đó có thể trực tiếp ăn được rồi, nhưng mà, tối nay ăn chân giò.
Hắn rắc một ít thức ăn cho cá vào bể rồi xuống lầu, lấy nửa con lợn trong tủ đông ra, chặt một cái chân sau, một cái khuỷu trước và phần vai xuống.
Hắn lấy một con dao lóc xương từ từ lóc những khúc xương lớn ra, phần thịt nạc mỡ lóc ra đều cho vào máy xay thịt xay nhuyễn rồi ướp, xương thì cho vào một cái túi xách ra ngoài, xách cùng với túi rác, đến nhà đối diện bấm chuông cửa.
Sau cánh cửa im phăng phắc, như không có người.
Nhưng Chu Vân vẫn kiên nhẫn đứng đợi ở cửa, mãi một lát sau cửa mới mở, Quan Viễn Phong cùng con chó của anh xuất hiện ở cửa, lạnh nhạt nhìn hắn: "Có chuyện gì?"
Chu Vân giơ túi xương trong tay lên cho anh xem: "Tôi là hàng xóm ở đối diện, hôm nay làm phiền người nhà anh, thật ngại quá."
"Tôi hôm nay làm lạp xưởng, lóc ra ít xương chân giò không dùng đến, thấy nhà anh nuôi chó, nghĩ xương vứt đi cũng phí, cho anh về cho chó ăn, được không?"
Quan Viễn Phong không nói gì, gò má gầy gò hiện rõ vẻ lạnh lùng và cự tuyệt.
Đôi mắt con chó bên cạnh xe lăn của anh nhìn chằm chằm vào túi xương trong tay Chu Vân, mũi phập phồng, có vẻ rất háo hức, dường như rất muốn lại gần ngửi thử, nhưng chưa được lệnh, nên chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi yên, há miệng lè lưỡi thở hổn hển, tai không ngừng xoay chuyển, lông cổ đen bóng mượt mà dựng đứng lên cảnh giác, nó rất nhạy cảm.
Đây là chó nghiệp vụ đã giải ngũ, Quan Viễn Phong rất yêu thương nó, cho dù bản thân anh có đói cũng không nỡ để nó đói.
Khi Quan Viễn Phong im lặng, vẻ mặt anh nghiêm nghị, thần sắc lạnh lùng, khiến cho người khác có cảm giác áp bức rất nặng nề, hẳn là do tính cách lạnh lùng và mạnh mẽ được rèn giũa trong quân đội, uy nghiêm đã lâu.
Nhưng Chu Vân vẫn mỉm cười, như không hề hay biết, chỉ cử động bàn tay còn lại đang xách túi rác, trông có vẻ hơi mỏi vì xách lâu.
Ánh mắt Quan Viễn Phong dừng lại trên những ngón tay trắng trẻo của Chu Vân bị quai túi rác nặng trĩu siết đỏ, anh đưa tay nhận lấy túi xương: "Cảm ơn cậu."
Chu Vân mỉm cười, lại hỏi: "Tôi xuống đổ rác, có cần tôi tiện đường mang rác của anh xuống luôn không?"
Quan Viễn Phong nói: "Không cần, cảm ơn."
Chu Vân gật đầu, cũng không quá nhiệt tình, hắn xoay người, dứt khoát đi về phía cửa thang máy, bấm nút, mãi cho đến khi cửa thang máy mở ra, hắn bước vào, mới cảm thấy cảm giác như có gai sau lưng biến mất – hắn không hề ngạc nhiên, chắc chắn là Quan Viễn Phong vẫn luôn dùng ánh mắt dò xét quan sát hắn từ phía sau.
Hắn vứt rác xong, đi ngang qua cửa hàng hoa quả trong khu chung cư, thấy chủ quầy đang gọt một quả dứa, hắn chọn hai quả dứa có phần ngọn lá đặc biệt cứng cáp và xum xuê, chủ quầy định gọt giúp hắn, nhưng hắn lại lắc đầu, ngược lại còn hỏi chủ quầy: "Anh có thể cho tôi đống vỏ dứa này được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!