Nửa tháng sau, cuối cùng tuyết cũng ngừng hẳn, trời hửng chút nắng. Ánh nắng dịu nhẹ khoác lên mặt đất phủ tuyết trắng một lớp ánh vàng mỏng tựa voan mềm, thắp sáng ngày đông ảm đạm, tĩnh lặng.
Sau khi tuyết tan, trời quang đãng, Chu Vân bèn cùng Quan Viễn Phong lên sân thượng bảo trì, kiểm tra lại các loại thiết bị như, tấm pin năng lượng mặt trời, thiết bị phát điện gió, thiết bị thu gom, lọc và làm sạch nước mưa….
Kể từ khi mất nước, việc dùng nước ở tầng ba mươi của bọn họ về cơ bản đều dựa vào bộ thiết bị lọc và làm sạch nước mưa này để đảm bảo nguồn cung.
Sau khi tuyết rơi, bể nước cũng đóng băng. May mà có Tuệ Tinh, Chu Vân cứ dăm ba bữa lại dẫn Tuệ Tinh đến phun lửa làm tan lớp băng đóng trên bề mặt trong bể nước, rồi lại tự mình dùng dị năng thêm một ít nước vào bể, như vậy mới cơ bản duy trì được nước sạch để dùng trong nhà.
Trên sân thượng còn để đủ các loại cá bọn họ câu về trước đó. Hồi mùa thu câu cá biến dị, nhiều quá không tiện cất giữ, lại còn tốn nhiều muối và gia vị để ướp. Bây giờ nhiệt độ hạ thấp xuống âm như thế này, ngược lại thuận tiện cất giữ, cá gì để ngoài trời cũng đông cứng lại ngay, khỏi cần dùng tủ lạnh, cứ kéo về để thẳng lên sân thượng hoặc treo ngoài cửa sổ là được.
Chu Vân đứng trên sân thượng nhìn ra hồ chứa nước ở xa. Sau những ngày bão tuyết kéo dài, cây cối trên các dãy núi quanh hồ đã rụng hết lá, cỏ dại gần mặt đất bị tuyết dày phủ kín, mặt băng của hồ chứa ánh lên sắc bạc, tựa như một bức tranh tĩnh lặng.
Vốn đang ở nhà rất thoải mái, Chu Vân hào hứng nói với Quan Viễn Phong: "Mặt băng trên hồ chứa nước chắc là đông cứng rồi, chúng ta đi câu cá trên băng đi! Câu thêm nhiều cá về để dành."
Quan Viễn Phong nhận ra Chu Vân thực ra đã hơi chán ngán việc luyện tập mỗi ngày, nhưng hiếm khi Chu Vân chịu ra ngoài, dĩ nhiên anh cũng vui vẻ đi cùng.
Chọn ngày, chuẩn bị đủ các loại dụng cụ câu cá trên băng, bọn họ liền xuất phát đến hồ chứa nước.
Con đường dẫn đến hồ chứa đều bị tắc nghẽn, xe việt dã không dễ đi, cửa sổ xe toàn là băng dày. May mà bọn họ có Tuệ Tinh, suốt đường nó phun hỏa long đốt cháy, miễn cưỡng cũng mở được đường cho xe đi qua.
Mặt trời lên cao, nắng trưa chiếu rọi, gió lạnh căm căm, ánh nắng ngày đông nhàn nhạt rải trên mặt băng hồ chứa nước, lấp lánh ánh tuyết trắng bạc.
Đứng trên mặt băng, Quan Viễn Phong mặc bộ đồ da chống rét gọn gàng, tay đeo găng chống nước, nắm chặt khoan băng khoan lỗ trên mặt băng. Mũi khoan điện xoay tít, vụn băng bắn tung tóe, hai phút đã khoan xong một cái lỗ băng đường kính hai thước.
Chu Vân đứng bên cạnh nhìn, thở dài: "Lớp băng này dày quá nhỉ."
Quan Viễn Phong nói: "Ừ, lớp băng rất dày, phải khoan rất sâu. Trước giờ chưa từng thấy thời tiết lạnh thế này."
Khoan xong lỗ băng, hai người bắt đầu dựng lều bông cắm trại chuyên dụng cho câu cá trên băng. Hơi thở trắng xóa của hai người bay lượn trong không khí lạnh giá, hơi thở cũng hóa thành băng.
Cả hai đều rất tháo vát, đóng cọc trên băng vừa nhanh vừa chắc, chẳng mấy chốc đã dựng xong một chiếc lều hình lục giác chống rét.
Chiếc lều này là vật tư Quan Viễn Phong thu được từ một cửa hàng chuyên đồ câu cá ở chợ, là loại lều bông cắm trại chuyên dùng cho câu cá trên băng, khả năng chống gió vượt trội, hiệu quả giữ ấm cực tốt, không gian bên trong rộng rãi, là lựa chọn thường thấy của những người đam mê câu cá mùa đông.
Bên trong lều được trang bị đầy đủ, còn có cả ống khói, có thể sử dụng máy sưởi đốt củi bên trong. Không gian rất lớn, được trang bị máy sưởi ga di động, đệm giữ ấm chống ẩm bằng nước nóng, bọn họ còn mang theo một bình ga, bếp cắm trại…. bếp lò di động nhỏ vừa để sưởi ấm, vừa có thể dùng để đun nước nóng và thức ăn.
Người khác câu cá trên băng thường chỉ khoan một lỗ băng nhỏ, rồi dựng lều ngay trên lỗ băng. Nhưng mục tiêu của hai người họ là cá biến dị, lỗ băng cần phải lớn hơn nhiều so với lỗ câu cá mùa đông thông thường, hơn nữa cá biến dị đặc biệt hung dữ, khi câu lên chắc chắn sẽ giãy giụa dữ dội, vì vậy họ chỉ dựng lều ở bên cạnh.
Cũng may cả hai người và một con chó đều là dị năng giả, không quá sợ giá rét. Nếu là người thường, trong thời tiết âm độ thế này, sớm đã sợ lạnh không ra ngoài rồi.
Chu Vân rắc rau hẹ xay nhuyễn vào lỗ băng để làm ổ dụ cá, đây là công thức mồi dụ vạn năng học được trong sách dạy câu cá, rau hẹ xay nhuyễn, trộn với bã đậu phộng và bột đậu nành. Vì lá hẹ nhẹ, sau khi rắc vào sẽ nổi trên mặt nước một lúc lâu mới chìm xuống, hiệu quả dụ cá cực kỳ tốt.
Nhưng mục tiêu của bọn họ là cá biến dị, nên lần này Chu Vân đặc biệt xay nhuyễn một cây xương rồng biến dị bỏ vào cùng.
Mồi câu được rắc xuống, mặt nước đục ngầu dưới lỗ băng dần trở nên náo nhiệt. Ban đầu, chỉ có vài con cá lanh lợi thỉnh thoảng lượn qua thăm dò, sau đó, ngày càng nhiều cá từ bốn phương tám hướng lục tục kéo đến.
Bọn họ có thể thấy những bóng đen lướt nhanh dưới nước, tạo thành từng vòng từng vòng gợn sóng, tranh nhau giành giật, như thể một bữa tiệc dưới nước đang diễn ra, mỗi con cá đều cố hết sức để bắt lấy món ngon hiếm có này.
Tuệ Tinh ngồi xổm bên lỗ băng, hai mắt sáng long lanh nhìn những con cá dưới nước, dường như còn có chút thèm thuồng mồi thơm vừa rắc xuống. Lông của nó vào mùa đông càng trở nên dày, dài và bóng mượt, hoàn toàn không sợ gió lạnh. Nó ngồi thu lu trên mặt băng, nếu trước đây đột nhiên nhìn thấy một con chó khổng lồ như vậy, chắc chắn sẽ tưởng là mãnh thú từ trong núi xuống.
Chu Vân móc mồi giả có âm thanh, ánh sáng và cử động được vào cần câu, sau đó treo một viên tinh hạch đựng trong túi lưới, rồi từ từ thả cần câu xuống lỗ băng. Quan Viễn Phong nhận lấy cần câu: "Tôi trông cần câu, cậu vào lều nghỉ một lát đi, xem mặt cậu bị gió thổi đỏ hết cả rồi."
Chu Vân nói: "Không sao, trước khi ra ngoài tôi đã bôi dầu chống lạnh rồi." Hắn quay người dọn dẹp một chút, nhóm bếp củi cắm trại lên, trong lều lập tức ấm hẳn.
Hắn lại lấy một cái nồi từ cốp sau xe ra, trong nồi vẫn còn một nồi canh đã để từ tối qua, đã đông lại thành một lớp mỡ màu vàng nhạt. Đặt nồi lên bếp cắm trại để đun, đây là canh gà nấm hầu thủ còn thừa từ tối hôm trước, trời lạnh quá, uống chút canh nóng sẽ dễ chịu hơn.
Mùi thơm của canh gà vừa tỏa ra, Tuệ Tinh đang ở ngoài, vốn ngồi xổm bên cạnh Quan Viễn Phong, bị đàn cá thu hút sự chú ý, mắt không rời khỏi lũ cá, lập tức nhanh chóng vọt vào trong lều, cọ cọ dụi dụi bên cạnh Chu Vân, há miệng lè lưỡi.
Chu Vân vuốt bộ lông dày của nó một cái, chỉ cảm thấy vừa ấm vừa nóng, đúng là túi sưởi tự nhiên, bèn dựa vào người Tuệ Tinh, lấy máy đọc sách điện tử ra đọc. Tuệ Tinh cũng ngoan ngoãn nằm xuống, để Chu Vân gối đầu thoải mái hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!