Chương 37: Đột Ngột Sang Đông

Như thể đi thẳng từ mùa hè sang mùa đông, bầu trời đột nhiên âm u, nhiệt độ giảm mạnh.

Trên đường hai người bọn họ thu dọn đồ đạc xong, lái xe về tiểu khu, tuyết rơi ngày càng dày, sau những đám mây dày đặc, nặng nề dường như đang ấp ủ điều gì đó.

Lúc về đến khu dân cư, xuống xe dỡ hàng, gió bắt đầu rít gào, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, quét qua mọi ngóc ngách.

Những bông tuyết nhỏ bắt đầu rơi lả tả từ trên trời xuống. Đường phố, cây cối, nhà cửa nhanh chóng bị phủ một lớp tuyết mỏng trắng xóa, cả thế giới như được nhuộm một màu trắng bạc.

Mà trên những con đường không một bóng người, lũ tang thi mình khoác đầy tuyết chẳng biết lạnh là gì, lảo đảo lang thang, phát ra những tiếng gào thét đói khát, cả thành phố không người sống càng thêm âm u, hoang vắng.

Quan Viễn Phong vội vàng cùng Chu Vân dỡ hết đồ đạc xuống tầng hầm trong biệt thự, Chu Vân chạy đi lấy chăn bông đậy lên thùng ong trước, sau đó đóng chặt cửa sổ, chỉ để lại một khe nhỏ cho những con ong bay ra ngoài có thể quay về, rồi lại đổ thêm chút mật ong vào trong thùng, đặt một cái máy sưởi điện trong phòng, cũng thu dọn luôn đám thỏ được tách ra từ số 3 Nguyệt Khê, tất cả đều ưu tiên giữ ấm.

Xoang xuôi, hắn quay về tầng thượng ở tầng 30, tìm áo phao lông vũ mặc vào rồi mới lên sân thượng.

Hai người bận rộn che thêm rèm bông dày cho chuồng gia súc gia cầm, đắp chăn bông lên lồng, bật máy sưởi lên để đề phòng nhiệt độ giảm đột ngột, khiến chúng bị bệnh. Chưa kịp chuẩn bị đồ ăn, Quan Viễn Phong đổ tạm một ít thức ăn cho chó để Tuệ Tinh ăn.

Trận tuyết lớn bất ngờ này đã làm đảo lộn nhịp độ tích trữ hàng hóa và thu hoạch rau củ của Chu Vân, trên ruộng rau sân thượng vẫn còn không ít khoai lang, khoai tây, bí ngô chưa kịp thu hoạch. Chu Vân lại tất tả lấy cuốc đi đào hết rau củ lên.

Quan Viễn Phong: "…"

Anh nói: "Thật ra không thu hoạch cũng không sao đâu nhỉ, những thứ khác cần thu hoạch đều đã thu rồi, cứ phủ tạm ít rơm rạ lên che tuyết là được."

Chu Vân nói: "Bí ngô biến dị này là bảo bối đấy. Hơn nữa đợi đất đóng băng rồi thì khó đào lắm, thu hết rau về cho lợn cho thỏ ăn."

Lâu nay hắn không nỡ đào là vì muốn để chúng nó lớn thêm chút nữa, giữ lại hạt giống. Nhưng giờ tuyết rơi rồi, nếu bị đông lạnh hỏng thật thì sẽ không ngon nữa.

Quan Viễn Phong: "…"

Anh cũng lấy cuốc ra giúp, hai người xới tung hết dây leo, khoai lang, khoai tây trong đất lên, ném vào sọt.

Chu Vân nhặt một củ khoai tây lên, nhìn chúng to hơn khoai tây bình thường, có chút thắc mắc: "Tôi nhớ giống khoai tây tôi mua này đâu có to như vậy."

Giống khoai tây hắn chọn vừa nhỏ, vừa tròn lại vừa bở, nướng lên thơm nức mũi, là giống chín muộn được chọn riêng, chu kỳ sinh trưởng dài lại chịu hạn, vị ngon vô cùng, có thể sánh ngang với một số loại khoai tây đắt tiền nào đó.

Sao củ nào củ nấy lại phình to thế này? Mình có bón phân hóa học đâu.

Hắn cầm củ khoai tây xem xét kỹ lưỡng, bỗng bị Quan Viễn Phong kéo mạnh về phía sau, một chiếc cuốc đã bổ xuống mảnh đất trước mặt hắn.

Hắn sững người, nhìn kỹ lại, một con vật không rõ hình thù, xấu xí màu nâu sẫm như rắn đã bị Quan Viễn Phong bổ đứt đôi chỉ bằng một nhát cuốc, nó đang cuộn tròn quằn quại trên nền đất.

Bề mặt thân hình mập mạp của nó ẩm ướt và trơn nhẵn, ánh lên màu đỏ sẫm, phủ đầy những đường vân nhỏ hình tròn, phía trước có một vòng màu trắng nhạt, đầu có bộ phận miệng phát triển, hai bên thân có những hàng lông cứng nhỏ.

Sau khi bị bổ đứt, nó nhanh chóng chui xuống đất, chỉ còn lại nửa thân sau vẫn còn đang ngọ nguậy trong đất, cái đuôi nhọn màu sẫm trông vừa dẻo dai vừa có độ đàn hồi.

Quan Viễn Phong nói: "Không biết đây là quái vật gì, cậu lùi lại chút đi."

Chu Vân lại chần chừ một lúc rồi nói: "Đây hình như… là giun đất…"

Quan Viễn Phong: "…"

Có con giun đất nào to thế này không?

Quan Viễn Phong nhìn kỹ một lúc, quả thực cũng nhận ra: "Đây là… biến dị rồi?"

Chu Vân nói: "Hồi hè tôi có mua nửa cân giun đất thả vào ruộng…" Giun núi loại tốt, mình cứng, sức sống mạnh… người bán còn khoe với hắn chắc chắn là giun núi hoang dã chính gốc, dù là dùng để làm mồi câu cá, trồng trọt hay sấy khô làm thuốc gì cũng đều tuyệt hảo.

Giờ xem ra… hàng của chủ tiệm này đúng là hàng thật giá thật, chắc hẳn là giun núi hoang dã thật…

Hắn cười nói: "Phải cung phụng nó mới được, xem ra khoai tây của tôi lớn được thế này đều nhờ công của nó cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!