Chương 34: Cướp Đường Đi Cướp Lại Bị Cướp

Hôm nay thu hoạch đầy ắp, cả hai người đều không khỏi vui mừng trong lòng, mang theo Tuệ Tinh lên xe rồi về nhà.

Chu Vân thấy Quan Viễn Phong không đi đường cũ về thì có chút ngạc nhiên: "Anh đi quốc lộ à?"

Quan Viễn Phong nói: "Ừm, quốc lộ vành đai chắc sẽ ít tang thi hơn, về cũng nhanh hơn." Mười tám tuổi anh đã rời nhà nhập ngũ, thành phố nhỏ nơi anh lớn lên suốt mười tám năm này giờ không còn một bóng người sống, chỉ còn lại tang thi.

Chu Vân không có ý kiến gì, chỉ đề nghị: "Tiện thể anh đổ xăng luôn đi, hôm nay tốn không ít xăng dầu."

Quan Viễn Phong cũng không có ý kiến gì, lái xe vào trạm xăng, quả nhiên không thấy mấy con tang thi. Chu Vân tháo dây an toàn định xuống xe đổ xăng, Quan Viễn Phong lại giữ tay hắn lại: "Không cần, cậu và Tuệ Tinh ở lại trên xe, tôi đi đổ xăng."

Anh cầm đao, mở cửa xe xuống đổ xăng.

Chu Vân cũng không từ chối, mà từ ghế phụ trực tiếp bước qua ngồi vào ghế lái, cũng đặt thanh Đường đao sang một bên cho tiện tay.

Quan Viễn Phong biết đây là để phòng ngừa nếu có chuyện gì xảy ra thì có thể kiểm soát xe ngay lập tức, trong lòng cũng có chút thán phục sự cảnh giác của hắn, người dân bình thường sống trong thời bình lâu năm rất ít khi có ý thức như vậy.

Thực ra, tài xế ở lại trên xe, người ngồi ghế phụ xuống đổ xăng là hợp lý nhất, nhưng Quan Viễn Phong tuyệt đối không để Chu Vân một mình xuống xe mạo hiểm.

Chu Vân hạ cửa kính xe xuống, canh chừng phía sau giúp Quan Viễn Phong, còn Quan Viễn Phong thì nhanh nhẹn cầm vòi bơm xăng tới, đổ đầy bình xăng cho xe.

Nhưng mà, đúng lúc này, từ siêu thị trong trạm xăng đột nhiên vọng ra tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Quan Viễn Phong quay đầu nhìn Chu Vân, sắc mặt cả hai đều thay đổi.

Đàn gà ta trên nóc xe vẫn đang cục ta cục tác kêu, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vẫn đang vang vọng và rất rõ ràng.

Quan Viễn Phong cắm vòi bơm xăng lại chỗ cũ, đi đến dùng giọng điệu ra lệnh nói với Chu Vân: "Khóa cửa xe, cửa sổ lại."

Chu Vân lại đưa tay nắm lấy cổ tay Quan Viễn Phong, khẽ nói: "Không ổn rồi, anh đừng đi, trạm xăng dễ cháy nổ, dị năng hệ Lôi Điện của anh và dị năng hệ Hỏa của Tuệ Tinh đều quá nguy hiểm, không tiện thi triển."

Quan Viễn Phong nắm ngược lại cổ tay hắn, ấn nhẹ tay hắn như để trấn an: "Cậu khóa kỹ cửa xe và cửa sổ, đừng rời xa Tuệ Tinh, yên tâm – tôi đâu chỉ có mỗi dị năng hệ Lôi Điện."

Chu Vân nhìn thấy bên cạnh trụ bơm xăng sau lưng anh đột nhiên nổi lên một cơn lốc xoáy nhỏ, lặng lẽ bay về phía siêu thị, trong lòng hắn cũng yên tâm hơn, biết mình đã quá căng thẳng rồi, dù sao Quan Viễn Phong cũng là đội trưởng từng dẫn dắt Đội đặc nhiệm, sao có thể không nhìn ra điều bất thường.

Hắn đưa tay sửa lại cổ áo cho Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên quay đầu, thấy Chu Vân đang cầm một quả ké đầu ngựa trong tay rồi rụt tay lại, tưởng là lúc nãy ở lâm trường bị dính phải, không để ý, anh cười với hắn: "Yên tâm, cậu đóng cửa sổ lại đi."

Chu Vân gật đầu, khóa trái cửa xe lại, kéo cửa sổ lên.

Quan Viễn Phong quay đầu cầm đao, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đi về phía siêu thị.

Anh lại không để ý khoảnh khắc cửa sổ xe đóng lại, một luồng tơ trắng mịn của hoa bồ công anh từ trong xe theo gió bay ra, tựa như những sợi lông vũ nhỏ bé, bay lất phất, tung tóe trong không trung.

Giá hàng trong siêu thị đã bị dọn sạch, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vẫn không dứt, nhưng lại phát ra từ một chiếc máy phát nhạc mini.

Ba người đàn ông đang nhìn ra từ cửa sổ, một người đàn ông trẻ tuổi tóc vàng hoe có chút hoảng hốt nói: "Chỉ có một tên xuống, người còn lại ở trên xe không xuống, hơn nữa hình như còn có chó, làm sao bây giờ?"

Một người đàn ông gầy nhỏ khác cũng có chút hoảng sợ: "Tên này trông cao to, trong tay còn có đao, e là không dễ đối phó."

Người đàn ông đầu đinh cao lớn ở giữa cười lạnh một tiếng: "Cứ như các người thì mạt thế chỉ có nước ăn không khí. Tang thi các người sợ, bây giờ đến cả người cũng sợ. Đao thì có là gì? Chúng ta có súng!"

"Đợi tao cầm chân thằng đó, Lão Lục, mày ra cướp xe, đó là xe xịn đấy! Còn cả túi gà to trên xe nữa, đủ cho chúng ta ăn cả tháng! Mang đi nộp phí vào thành cũng đủ mấy lần rồi! Trên xe bọn họ chắc chắn còn nhiều đồ tốt lắm!"

Người đàn ông gầy gò nhỏ thó nói: "Lỡ đối phương có dị năng thì sao?"

Gã đầu đinh khinh bỉ nói: "Lấy đâu ra nhiều dị năng giả thế, với lại dị năng giả bây giờ ở căn cứ đều là những ông lớn được cung phụng, hoặc là đã lập đội đi giết tang thi thu tinh hạch rồi, làm gì có chuyện mò đến nơi hẻo lánh này tự mình vất vả tìm đồ ăn?"

"Hơn nữa, chúng ta có súng, dị năng giả cũng sợ súng! Trừ khi bọn họ mang theo dị năng giả trị liệu, điều đó càng không thể, đó là gấu trúc quý hiếm được các căn cứ cung phụng! Đến lượt mấy kẻ tép riu ở nơi hẻo lánh này dùng sao?"

Gã đàn ông đầu đinh cao lớn huơ huơ khẩu súng tiểu liên trong tay, trong mắt lóe lên một tia hung ác: "Giống như vụ trước, vào là giết, rồi ra ngoài bắn xẹp lốp xe, xử lý nốt tên còn lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!