Ong mật biến dị đã tạm thời trì hoãn kế hoạch dọn dẹp khu dân cư của bọn họ trong ngày hôm đó.
Nhưng Chu Vân vẫn vô cùng vui vẻ, mấy ngày liền hứng khởi quanh quẩn gần thùng ong, quan sát xem đàn ong có thích nghi hay không, tìm kiếm ong chúa bên trong đó.
Quan Viễn Phong thấy Chu Vân ngày nào cũng dán mắt nhìn chằm chằm đàn ong biến dị, thậm chí còn bứng không ít cây hoa đang nở trong tiểu khu về trồng ở sân sau, chỉ để nuôi ong, đến cả vườn thuốc trên sân thượng cũng tạm gác lại, anh chỉ cảm thấy buồn cười.
Những ngày này chủ yếu hoạt động ở tiểu khu dưới lầu, anh bèn dẫn Tuệ Tinh đi thu gom một lượt xăng từ các xe bỏ hoang trong khu dân cư về, khởi động máy phát điện, kích hoạt hệ thống điện của biệt thự, rồi nấu cơm trong biệt thự cho Chu Vân ăn.
Chu Vân nhận xét về cơm Quan Viễn Phong nấu: "Ăn được, nhiều, nấu thập cẩm một nồi."
Món thập cẩm một nồi đó là bắp cải hầm thịt viên, bên trong còn cho thêm chút măng khô, mộc nhĩ, hoa kim châm, miến, thịt xông khói, xúc xích thái lát, tuy trông hổ lốn không đẹp mắt lắm, nhưng mà vị cũng không tệ.
Chu Vân lấy một ít xúc xích, cá viên, bò viên…. các loại bán thành phẩm để vào tủ lạnh trong biệt thự, lại chuyển hết thực phẩm thu thập được trong quá trình càn quét khu dân cư vào biệt thự cất giữ, cộng thêm rau ở sân sau cũng đã ăn được, vì vậy thức ăn trong biệt thự cũng coi như đầy đủ, chỉ là, có hơi tạp nham.
Quan Viễn Phong gắp cho Chu Vân một miếng bánh trứng rán hẹ: "Tôi thực sự không giỏi nấu ăn lắm."
Chu Vân lại hỏi: "Hôm nay thu được bao nhiêu tinh hạch?"
Quan Viễn Phong đáp: "Sáu mươi bảy viên, đều để ở đó cả rồi, lát nữa cậu xem thử."
Đúng là cỗ máy thu hoạch tinh hạch đáng sợ, hiệu suất cao hơn nhiều so với lúc hắn tự mình làm trước kia, mặc dù lượng tinh hạch tiêu hao để anh thăng cấp cũng lớn… Chu Vân hỏi: "Để tôi chọn cho anh hấp thụ, bây giờ mỗi ngày anh hấp thụ được bao nhiêu?"
Quan Viễn Phong đáp: "Mười lăm viên rồi." Anh nghĩ một lát rồi nói thêm: "Tôi đoán phải vào nội thành tiêu diệt một ít tang thi, trong khu dân cư đã dọn dẹp gần xong rồi."
"Hơn nữa," anh nhíu mày: "Tang thi trong khu dân cư cũng tương đối yếu."
Chu Vân nói: "Đúng vậy, tang thi ở nội thành chắc sẽ mạnh hơn, nhưng mà, tinh hạch biến dị cũng ít. Chúng ta vẫn nên đến hồ chứa nước Thanh Vân trước đã, nếu không chẳng mấy chốc trời sẽ lạnh, cá biến dị trong nước sẽ khó bắt."
"Hơn nữa, trong rừng núi bên cạnh hồ chứa nước có nhiều động vật hoang dã, chắc cũng có cơ hội tìm được một số thực vật và động vật biến dị."
Quan Viễn Phong gật đầu: "Được."
Chu Vân nói: "Nhưng mà, vẫn nên đến trung tâm thương mại trong thành phố trước, sắm một ít cần câu, thuyền cao su, các loại thiết bị câu cá, thiết bị cứu sinh thì tốt hơn." Có Quan Viễn Phong, người có sức chiến đấu mạnh nhất này, ngay cả trung tâm thương mại nơi tang thi đông đúc và nguy hiểm nhất, hắn cũng dám nghĩ đến.
Nghĩ đến việc mình đúng là có chút ỷ thế không sợ, cáo mượn oai hùm, hắn không khỏi bật cười.
Quan Viễn Phong thấy hắn lại cười một cách khó hiểu, dạo gần đây tâm trạng Chu Vân thật sự rất tốt, anh cũng bị tâm trạng vui vẻ, nhẹ nhõm này của hắn lây nhiễm: "Có thể xem thử còn thiết bị năng lượng mặt trời, thiết bị phát điện, còn có máy bơm và thiết bị lọc nước, thiết bị phun tưới tự động, như vậy mảnh vườn sau biệt thự cũng không cần cậu tự mình tưới nước nữa."
Thấy Chu Vân miệt mài một mình trồng trọt không ngừng, anh nghi ngờ, nếu cứ tiếp tục như vậy, đất đai gần đây đều sẽ bị Chu Vân xới lên trồng cây hết.
Chu Vân gật đầu.
Ngày hôm sau, quả nhiên hai người đã vũ trang đầy đủ từ sáng sớm, ngay cả Tuệ Tinh cũng được thay một bộ đồ bảo hộ và áo giáp gia cố, Chu Vân tự tay đặt hai miếng vảy cá sấu hỏa tiễn biến dị vào hai bên áo giáp ở bụng của nó, nước lửa không xâm phạm, đao thương bất nhập.
Hai người một chó lên xe, đi đến trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố Đan Lâm.
Quả nhiên ở trung tâm thương mại tang thi từng đàn, nhưng khi tia sét của Quan Viễn Phong đánh xuống, trong nháy mắt đã có không ít con bỏ chạy.
Chu Vân lại một lần nữa thở dài, dị năng hệ Lôi Điện quả thực quá hữu dụng.
Bọn họ thuận lợi quét sạch trung tâm thương mại, ở khu đồ thể thao lấy được một ít thuyền cao su, cần câu, áo phao…. Rất hữu ích, chọn mấy cây gậy bóng chày đặc ruột chắc chắn, gậy ba khúc đặc ruột làm vũ khí dự phòng, lại ở khu hành lý lấy mấy chiếc vali da nhẹ mà chắc chắn bỏ vào xe đẩy, Chu Vân kéo Quan Viễn Phong đến khu thời trang nam.
Hắn chọn cho Quan Viễn Phong rất nhiều quần áo từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, từ quần áo lót giữ ấm, găng tay da giữ ấm, mũ da, áo lông vũ, áo da, áo khoác chống thấm, đồ bảo hộ, đồ thể thao, lễ phục, tất len, tất cotton, tất lụa tơ tằm, giày da, giày thể thao, giày vải…. đều chọn bỏ vào vali, chất đầy ắp hai chiếc vali. Ngay cả bộ chăn ga gối đệm bốn món, chăn lông ngỗng cao cấp, chăn lụa tơ tằm cũng lấy hai bộ.
Hắn từng thấy đồ dùng cá nhân sơ sài của Quan Viễn Phong, đoán rằng anh cũng chưa chắc thích dùng đồ của người nhà và đồ của người khác, chi bằng nhân cơ hội này giúp anh chuẩn bị một bộ, chỉ chọn loại nhẹ, mềm, mỏng để cố gắng không chiếm chỗ.
Quan Viễn Phong dở khóc dở cười: "Không đủ thì quay lại lấy là được, bên ngoài cửa hàng quần áo còn nhiều mà."
Chu Vân lắc đầu: "Đợi dị năng giả ở các căn cứ từ từ phát triển lên, chắc chắn sẽ bắt đầu ra ngoài tìm kiếm vật tư." Giống như bản thân hắn có Quan Viễn Phong, người bạn đồng hành có dị năng hệ Lôi Điện thì lập tức có thể tự do đi lại, phạm vi hoạt động sinh hoạt cũng đột nhiên mở rộng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!