Sau cơn mưa, hơi nước bao phủ mặt hồ trong khu dân cư, ánh nắng xuyên qua lớp sương mỏng, chiếu thẳng xuống mặt nước, trong suốt huyền ảo, cỏ dại ven hồ um tùm, lá cây xanh biếc lung linh những đốm sáng vàng rụng xuống thảm cỏ.
Quan Viễn Phong thay quần áo rằn ri, đi giày da cao cổ, thắt lưng da, vẫn mặc chiếc áo thun rằn ri ngắn tay, tay cầm một thanh trường đao, bên cạnh là Tuệ Tinh, đứng nhìn xa xăm bên bờ hồ ẩm ướt.
Đây là lần đầu tiên sau mạt thế anh bước ra khỏi tầng ba mươi, chân đặt trên đất thật, mũi ngửi thấy mùi tanh đặc trưng của nước hồ sau mưa, trong lòng không khỏi kích động.
Chu Vân xách một cái xô đi phía sau, lại đang nhìn cây chà là mà hắn trồng ở sân sau biệt thự, còn có hạt giống hoa chuối đã gieo trước đó, sau khi hắn gieo hạt lại thi triển một chút thuật sinh trưởng, bây giờ quả nhiên mầm non đã nhú lên.
Cây chà là cũng phát triển tốt, đã nhú ra hai ba chiếc lá hẹp dài màu xanh đậm cứng cáp, giống như những cây cọ con. Hắn đưa ngón tay ra, lần lượt thi triển "Thuật Phồn Vinh" cho chúng, không cho nhiều, mỗi cây chỉ một chút, chúng cần mọc nhiều rễ hơn, nếu không sau khi trời lạnh, với gốc gác ở sa mạc, chưa chắc gì chúng đã chịu được rét.
Từ khi đôi chân của Quan Viễn Phong hồi phục, tang thi trong khu dân cư đã không đáng nhắc tới, hai người từ tầng ba mươi xuống đến bờ hồ, không phải là không gặp tang thi, nhưng Quan Viễn Phong phóng ra một cơn cuồng phong cộng thêm một tia sét, sau khi vài con tang thi cháy đen ngã xuống, những con tang thi khác lập tức sợ hãi, theo bản năng chạy trốn tán loạn, không dám đuổi theo họ nữa.
"Ộp!"
Một tiếng ếch ương kêu vang dội như tiếng bò rống vang lên, Quan Viễn Phong không nhịn được bật cười, anh quay đầu lại nhìn Chu Vân, thấy Chu Vân vẫn đang ngồi xổm bên bãi cạn, dưới những đốm sáng trong bóng râm, hắn đang cẩn thận ngắm nhìn những cây hoa chuối, một vệt sáng chiếu lên khuôn mặt nghiêng nghiêng anh tuấn của hắn.
Quan Viễn Phong đi đến bên cạnh hắn: "Xem gì vậy?"
Chu Vân chỉ vào trong bãi cạn: "Thấy không? Rất nhiều nòng nọc nhỏ."
Thị lực Quan Viễn Phong rất tốt, quả nhiên nhìn thấy nòng nọc bơi lội lúc nhúc trong nước, xem ra thời gian này mưa nhiều, là mùa sinh sản của ếch nhái rồi.
Anh thấy Chu Vân nhìn chúng với ánh mắt vui vẻ, không khỏi giật thót trong lòng: "Không lẽ cậu định mang về nuôi à, trông giống nòng nọc ếch ương quá." Con nào con nấy đều to, đen kịt.
Bị vạch trần suy nghĩ trong lòng, Chu Vân khẽ ho một tiếng: "Không có…" Thực ra hắn rất muốn mang về nuôi thử xem có ra con ếch biến dị nào không…
Nhưng mà… hắn liếc mắt nhìn Quan Viễn Phong, thôi bỏ đi, hình như Quan Viễn Phong không thích ăn thịt ếch ương lắm, rõ ràng hắn làm rất thơm, anh chủ yếu vẫn ăn sườn cốt lết mật ong nhiều hơn, món ếch xào khô kia, đũa anh gắp phần lớn là tía tô, dưa chuột và các loại rau ăn kèm.
Là không thích cách làm này, hay chỉ đơn giản là không thích ăn ếch ương? Lần sau thử đổi thành món thỏ xào khô xem sao.
Quan Viễn Phong thúc giục hắn: "Bắt đầu thôi."
Chu Vân lấy cái muỗng trong xô ra, rắc mồi đã trộn sẵn trong đó xuống hồ.
Hồ nhân tạo này bình thường do ban quản lý chăm sóc, lúc mới bán nhà, nuôi toàn cá chép Koi nhiều màu sắc, chỉ để cho đẹp mắt.
Đợi sau khi cư dân vào ở nhiều hơn, khu dân cư lại thả một lứa cá trắm, cá diếc các loại, nói là đợi đến cuối năm sẽ bắt lên chia cho các chủ hộ trong khu dân cư.
Nói ra cũng thật có chút cảm thán, Chu Vân nhìn những con cá chép Koi trong nước nhanh chóng tụ tập lại.
Quan Viễn Phong thấy mồi này thực sự có tác dụng, vô cùng khâm phục: "Mồi câu này làm bằng gì vậy? Lợi hại thế."
Chu Vân nói: "Thịt ếch ương."
Quan Viễn Phong: "…"
Anh liếc nhìn Chu Vân một cái: "Cái này trông giống bột mì, còn có mùi rượu. Hơn nữa tôi từng thấy người ta dùng ếch câu cá, là dùng mồi sống."
Chu Vân cố nhịn cười, nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười rạng rỡ: "Là bột ngô trộn với khô dầu đậu tương đem hấp chín, xong rồi thêm rượu vào ủ làm mồi câu."
Quan Viễn Phong phát hiện Chu Vân dường như rất thích trêu chọc mình, điều này khiến anh khá ngạc nhiên, cũng có chút mới mẻ. Phải biết rằng anh cầm quân nhiều năm, nghiêm nghị lạnh lùng quen rồi, dù là thuộc hạ hay đồng nghiệp khác, cấp trên, cũng chưa bao giờ đùa giỡn với anh.
Người nhà cũng vậy, anh không phải là người thích đùa.
Chỉ có Chu Vân, từ lúc ban đầu mạnh dạn đến gõ cửa nhà anh đòi thuê nhà, đến thái độ cư xử sau này, mặc dù vẫn luôn lịch sự, khiêm tốn, dịu dàng, nhưng.… hắn chưa bao giờ sợ anh.
Tất nhiên anh cũng không tự luyến đến mức cho rằng mọi người đều sẽ kính sợ anh, dù sao anh cũng đã không còn vòng hào quang của nghề nghiệp, quân phục, danh dự đáng kính đó nữa.
Nhưng sau khi anh giải ngũ, cấp trên, đồng nghiệp, thuộc hạ trước đây đều đối xử với anh rất cẩn trọng dè dặt. Về nhà, người nhà đối với anh lại ngầm chứa sự chán ghét, thiếu kiên nhẫn, sợ bị làm phiền mà né tránh, lạnh nhạt, xa cách…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!