Chương 30: Dọn Dẹp Bãi Đỗ Xe

Chu Vân nhận lấy khẩu súng nước gần như đã biến dạng hoàn toàn, xem xét một chút, nòng súng đã được thay bằng nòng thép không gỉ cỡ lớn.

Quan Viễn Phong ra hiệu cho hắn: "Chỗ này bỏ thuốc bột được gói bằng giấy cuộn vào, rồi b*n r* là được – cái này nó giống như súng bắn đạn ghém vậy."

Anh cầm một tờ giấy hình chữ nhật cắt sẵn, gấp vài đường, khéo léo cuộn lại, rồi xúc một muỗng bột mì từ chiếc bát bên cạnh cho vào, đưa cho Chu Vân.

Chu Vân nhìn chằm chằm những ngón tay khéo léo của Quan Viễn Phong một lúc lâu, có chút không hiểu nổi đây đáng lẽ là bàn tay cầm súng, sao lại có thể thực hiện những động tác tinh tế, khéo léo đến vậy. Hắn thử cầm lên, làm theo cách của Quan Viễn Phong, lấy viên đạn giấy chứa bột mì nhét vào súng, nhắm ra khoảng không bên ngoài sân thượng rồi bóp cò.

Phụt! Bụp!

Bột mì nổ tung giữa không trung, bắn tung tóe ra bốn phía.

Hắn vui mừng, nói: "Không tệ, đợi tôi chiết xuất và sấy khô thuốc xong, chúng ta có thể đi thử."

Quan Viễn Phong thấy hắn hài lòng, cũng cảm thấy mình rất có thành tựu: "Cậu định đi đâu thử?"

Chu Vân không chút do dự nói: "Bãi đỗ xe."

Quan Viễn Phong hiểu ra: "Cậu muốn dọn dẹp bãi đỗ xe à?"

Chu Vân nói: "Phải, bãi đỗ xe ngầm dưới tầng hầm có tổng cộng hai tầng, diện tích lớn, ban ngày sẽ tập trung rất nhiều tang thi, rất không an toàn cho tòa nhà."

"Chúng ta có thể nhân lúc ban đêm tang thi ít hơn để đi dọn dẹp, khóa chặt hai cổng lớn của bãi đỗ xe lại, như vậy tòa nhà sẽ an toàn hơn nhiều."

Quan Viễn Phong gật đầu tán thành: "Không tệ, cậu định đánh thế nào?"

Chu Vân lấy tờ giấy kraft Quan Viễn Phong dùng để gói đạn ở bên cạnh, vẽ cho anh xem: "Đi xuống từ cầu thang thoát hiểm, đây là lối đi thang máy, hai bên là cầu thang thoát hiểm, đối diện sảnh thang máy chính là cửa bãi đỗ xe."

Hắn dùng bút khoanh một vòng tròn bên ngoài cửa bãi đỗ xe: "Trước tiên đặt mồi nhử tang thi ở đây, đến tầm bắn tôi sẽ đóng băng nó lại."

"Hai chúng ta đều tấn công tầm xa, cứ dựa vào băng tiễn, lôi điện và lửa của Tuệ Tinh để giết chúng."

Quan Viễn Phong thấy kế hoạch có phần của mình, trên mặt thoáng lộ ra chút ý cười: "Được, chiến thuật rất hoàn hảo."

Chu Vân nóng lòng đứng dậy: "Tôi đi làm thuốc đây. Đến lúc đó chúng ta cùng đi dọn dẹp."

Quan Viễn Phong thở dài: "Ăn cơm trước đã chứ?"

Lúc này Chu Vân mới nhớ ra: "Đúng rồi, tôi quên mất."

Quan Viễn Phong nhìn hắn mỉm cười: "Tôi uống cả bụng chè đậu xanh rồi, giờ chỉ muốn được ăn thịt thôi."

Chu Vân nhìn nụ cười của anh, tai nóng bừng, vội vàng quay đầu xuống lầu: "Không phải có thịt bò hầm sao? Tôi làm thêm món cá nấu dưa chua nữa nhé?"

Quan Viễn Phong ở phía sau hắn từ từ di chuyển xe lăn: "Thịt bò không cẩn thận bị tôi ăn hết rồi… Sức ăn đúng là đang tăng lên… Tôi nấu lại cơm, hấp mấy cây lạp xưởng rồi." Không chỉ ăn hết thịt bò hầm và chè đậu xanh, anh còn ăn hết cả điểm tâm trên bàn.

Thật khó để diễn tả cảm giác đói bụng đó, dạ dày như biến thành một hố đen, cơn đói khát thức ăn quả thực có thể khiến mọi người mất tự chủ.

Chu Vân ngạc nhiên: "Hôm nay anh hấp thụ mấy viên tinh hạch rồi?"

Quan Viễn Phong đáp: "Sáu viên, nhưng cảm thấy vẫn còn dư sức."

Chu Vân suy nghĩ một chút: "Có thể tăng lên tám viên. Đừng quá lo lắng, thuốc của tôi làm xong, chúng ta sẽ xuống bãi đỗ xe ngầm dưới tầng hầm thu hoạch tinh hạch."

Quan Viễn Phong: "…"

Câu "thu hoạch tinh hạch" không biết vì sao lại khiến trong lòng anh dâng lên cảm giác hào hứng vô cùng.

Anh nhìn Chu Vân nhanh nhẹn bước xuống cầu thang, đôi chân dài một bước đi ba bậc, trên quần vẫn còn dính chút bùn đất, chắc chắn lại đi đâu đó trồng trọt rồi. Tuệ Tinh "gâu gâu" vẫy đuôi theo sau hắn, xem ra đi theo người như vậy, đến chó cũng vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!