Chương 29: Thuận Theo Tự Nhiên

Quan Viễn Phong lại một lần nữa tỉnh lại từ trong trạng thái thiền định, anh phát hiện bụng mình đói cồn cào.

Mấy ngày nay sức ăn của anh lớn đến kinh người.

Mà mùi thức ăn thoang thoảng từ căn bếp bên ngoài càng khiến anh cảm thấy đói meo.

Anh vịn vào tay vịn lên xe lăn, kéo chăn vừa định đắp lên, đột nhiên cảm thấy có gì đó bất thường, cúi đầu nhìn kỹ chân mình.

Ngày thường sau khi ngồi lên xe lăn, mặt cắt của chân anh vừa vặn ngang với mép xe lăn, nhưng hôm nay, dường như dư ra một đoạn chìa ra ngoài xe lăn.

Anh vịn vào xe lăn ngây người một lúc, ngay cả cảm giác đói cồn cào cũng bị bỏ qua.

Anh cúi đầu kiểm tra kỹ, đoạn chân dư ra đó, da dẻ như mới mọc, hồng hào mỏng manh, có những lỗ chân lông nhỏ xíu, giống hệt như da bình thường, chạm vào rất nhạy cảm, dưới lớp biểu bì mỏng manh, mạch máu vẫn đang đập mạnh mẽ.

Vết sẹo xấu xí rối rắm ban đầu đã mờ đi rất nhiều, cảm giác tê ngứa trước đó đã giảm đi nhiều, chỉ còn lại cơ bắp và xương cốt hơi đau nhức. Đó là cơn đau tăng trưởng mà anh đã từng cảm nhận được vào ban đêm, lúc nằm trên giường khi còn ở tuổi dậy thì rất lâu về trước.

Chân của anh, vậy mà thật sự đang tái sinh, bất chấp mọi kiến thức y học?

Anh chăm chú nhìn vào nơi vốn xấu xí không chịu nổi đó. Anh từng cảm nhận được cơn đau nhói ở đó, anh cũng đã bao nhiêu lần cảm nhận được cơn đau và sự tồn tại của đôi chân trong ảo mộng, rồi lại nhìn thấy sự trống rỗng mênh mông dưới ánh đèn trong nỗi thất vọng to lớn.

Anh đã trải qua quá nhiều thất vọng, đến nỗi khi Chu Vân quả quyết nói rằng chân anh sẽ mọc lại, anh vẫn cho rằng đó là lời an ủi thiện ý. Nhưng lúc này anh đột nhiên cảm thấy, Chu Vân không phải là loại người vì đồng cảm, lương thiện mà nói năng tùy tiện.

Trước nay hắn luôn cẩn trọng và lý trí, hắn nói rằng đôi chân anh có thể mọc lại, e rằng thật sự là có căn cứ cơ sở.

Chỉ là, có thể căn cứ đó quá trái ngược với kiến thức khoa học hiện có, vậy nên hắn đã không giải thích với anh.

Cũng đúng, ngay cả dị năng cũng đã xuất hiện rồi, ngay cả anh cũng có thể điều khiển lốc xoáy và tia chớp rồi, tại sao lại không tin chân mình có thể mọc lại?

Anh đẩy xe lăn ra ngoài, nhìn thấy Chu Vân đang đứng trước bếp lò trong nhà bếp, một tay xách nồi áp suất, một tay mở nắp, mùi gà hầm càng thêm đậm đà.

Dường như hắn vừa mới tắm xong, tóc vẫn còn ướt sũng, vẫn mặc áo sơ mi vải lanh mỏng rộng rãi, vai rộng, eo thon, chân dài, chỉ làm động tác đơn giản là đổ gà vào tô, cơ lưng, bắp tay căng lên, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ.

Trên bàn đã đặt một tô lớn cá hầm đậu phụ. Chu Vân quay người lại, nhìn thấy Quan Viễn Phong ra ngoài, hắn bưng tô gà hầm đầy ắp đặt lên bàn, cười nói: "Ăn cơm thôi, tối nay ăn gà hầm hoàng kỳ, có thể hơi có mùi thuốc, nhưng hoàng kỳ là thánh dược bổ khí. Sau khi thức tỉnh dị năng anh có cảm thấy sức ăn của mình lớn hơn không?"

Lúc này Quan Viễn Phong rất cần năng lượng, hắn đã cắt lát hoàng kỳ biến dị mà mình trồng trước đó để nấu canh gà, hoàng kỳ trị chứng teo cơ rất hiệu quả. Hắn còn bỏ thêm mấy miếng thịt chim ưng biến dị vào, vừa nãy nếm thử một miếng, có thể cảm nhận được năng lượng rõ rệt đi vào cơ thể, rất bổ.

Quan Viễn Phong gật đầu, nhìn hắn nói: "Chân của tôi, hình như thật sự dài ra rồi."

Quả nhiên trên mặt Chu Vân không có vẻ gì là ngạc nhiên cả: "Chuyện tốt, anh cứ hấp thụ thêm năng lượng tinh hạch, tôi đoán thứ đó có tác dụng."

Ánh mắt Quan Viễn Phong vẫn luôn nhìn vào mặt hắn, không bỏ qua biểu cảm nhỏ nhặt nào của hắn. Quả nhiên biểu cảm của Chu Vân là khẳng định, hơn nữa không hề lập tức muốn xem vết thương trên chân anh, dường như không hề tò mò.

Quan Viễn Phong vô cùng nghi hoặc: "Sao cậu lại chắc chắn nó sẽ mọc ra như vậy?"

Sao lại chắc chắn? Đương nhiên là vì trước đây đã từng chữa trị rồi.

Chu Vân đã xoay người đi lấy rau hồng phượng đã nhặt rồi rửa sạch trong bồn rửa rau, cho vào chảo nóng, "xèo" một tiếng, mùi tỏi thơm lừng bốc lên, hắn nói: "Thể chất của dị năng giả rõ ràng đã tăng cường hơn trước, sức sống của tế bào rất mạnh, có khả năng tự chữa lành ở một mức nhất định."

Hắn từng chữa trị cho một dị năng giả bị thương nặng nhất, là một dị năng giả hệ Kim cấp bốn. Cậu ta bị người ta đào mất lõi dị năng, chặt đứt tứ chi, chọc mù mắt, đâm thủng màng nhĩ, cắt lưỡi, nhốt trong lồng ngâm dưới cống rãnh hành hạ một tháng mà không chết.

Lúc đó hắn vừa hay đến đó làm việc, nhìn thấy cậu ta, vừa đúng lúc cần đối tượng thí nghiệm tái tạo chi bị cụt, vậy nên đã mang cậu ta về.

Vết thương như vậy, cho dù là người trị liệu hệ Quang cấp năm cũng chỉ có thể đảm bảo cậu ta không chết, chứ không thể đảm bảo tứ chi và các cơ quan khác của cậu ta mọc lại hoàn chỉnh, vì cậu ta đã mất lõi dị năng.

Lúc đó hắn cũng mới lên cấp năm, không có gì chắc chắn, lúc chữa trị thực ra đã đi một vài đường vòng.

Nhưng sức sống của dị năng giả này vô cùng ngoan cường, dù đau đớn bao nhiêu, cậu ta cũng đều chịu đựng được.

Hắn mất khoảng một năm trời để chữa khỏi cho cậu ta, đầu tiên là chữa khỏi màng nhĩ và lưỡi. Sau đó là tứ chi, bộ phận cuối cùng mọc lại hoàn chỉnh là mắt, mắt quả thật là một cơ quan quá phức tạp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!