Chương 28: Thuốc Quý

Quan Viễn Phong đang ở trong một trạng thái vô cùng huyền diệu.

Anh cảm thấy thân thể mình dường như nhẹ bẫng như gió, cơ thể nặng nề vốn luôn mang đến đau khổ cho anh dường như cũng trở nên nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn.

Anh nhẹ nhàng và tràn đầy sức mạnh. Anh nhìn thấy Tuệ Tinh đang lười biếng ngáp dài rồi nằm xuống trong ổ. Anh thấy Chu Vân đang rửa rau ở bồn rửa tay, chắc là định nấu cơm, bèn đi tới muốn giúp một tay.

Vừa đến gần, Chu Vân đã ngẩng đầu lên nhìn anh, đưa tay ra ôm lấy anh, rồi nhìn anh cười.

Tóc mái lòa xòa trước trán Chu Vân bị gió thổi bay, để lộ đôi mắt sáng ngời, ý cười lan tỏa nơi khóe mắt đuôi mày. Anh ở quá gần Chu Vân, dường như có thể cảm nhận được cả hơi thở của hắn.

Hình như anh nghe thấy tiếng tim đập, không biết là của Chu Vân hay của mình. Nhưng khoảng cách này quá gần… Anh đột nhiên mở mắt, phát hiện mình vẫn đang ở trên giường, cảm giác tê ngứa truyền đến từ chân khiến anh nhớ lại mình vẫn là thân thể tàn phế đó.

Anh đang mơ sao?

Anh nhớ lại, cảnh tượng vừa thấy quá đỗi chân thật. Chu Vân mặc áo sơ mi vải bạt màu xanh lam và quần dài vải bạt thô, ống quần dính chút bùn đất còn mới. Trong giỏ rau bên cạnh hắn, hơn chục viên tinh hạch được đặt tùy ý, vừa được rửa sạch lấp lánh.

Còn có đường chỉ tay trên tay Chu Vân rất đặc biệt, đường trí tuệ và đường tình duyên giao nhau, cắt ngang lòng bàn tay. Dù anh không hiểu những thứ này, nhưng trước đây có một thuộc hạ rất thích xem chỉ tay cho người khác, nói rằng loại này gọi là "đoạn chưởng", người có đường chỉ tay như vậy tính tình bướng bỉnh, quá cương dễ gãy.

Nhưng anh thấy tính tình Chu Vân khá ôn hòa, tuy cũng khá tự chủ.

Anh nghe thấy tiếng nước từ vòi ở phòng ngoài vẫn đang chảy ào ào. Bên ngoài tuy đã cúp nước, nhưng trong nhà nhờ có thiết bị lọc nước mưa mà Chu Vân làm trước đó, nên vẫn luôn có nước dùng. Có phải mình thật sự đã mơ một giấc mơ quá chân thật không, chỉ cần ra ngoài là có thể kiểm chứng, nhưng không hiểu sao anh lại không vội vàng ngồi lên xe lăn.

Tiếng bước chân vang lên, Chu Vân bước vào, tay xách một đĩa trái cây, trên đĩa là một quả dưa lưới Hami đã gọt vỏ, thịt dưa được cẩn thận cắt thành từng miếng vuông vức, còn cắm sẵn tăm.

Chu Vân đặt đĩa trái cây lên đầu giường anh, anh bất giác nhìn vào lòng bàn tay Chu Vân.

Chu Vân không để ý, chỉ cười nói: "Triệu hồi được cơn lốc nhỏ rồi à?"

Quan Viễn Phong: "…"

Chu Vân nói: "Ngộ tính của anh rất cao, tôi phải mất hơn nửa tháng mới phát hiện ra mình có dị năng." Kiếp trước thậm chí hắn phải đến căn cứ của những người sống sót rất lâu mới phát hiện ra mình có dị năng.

Vẻ mặt hắn vô cùng vui mừng, rõ ràng là rất vui cho anh, Quan Viễn Phong nhìn hắn có chút hoảng hốt: "Cậu nhìn thấy gì?"

Chu Vân ngạc nhiên, lông mày hơi nhướng lên: "Cơn lốc trong nhà ban nãy, không phải là anh triệu hồi ra sao?"

Quan Viễn Phong: "…Tôi tưởng đó là mơ." Dường như Chu Vân rất tin tưởng vào việc anh có thể thức tỉnh dị năng, vô cùng chắc chắn, coi đó một việc rất hiển nhiên.

Chu Vân cười: "Cách sử dụng dị năng quả thật hơi huyền ảo, tôi cũng khó mà nói cho anh phương pháp hiệu quả nào. Anh cứ thử các phương pháp hành khí này của tôi nhiều hơn, đó là phương pháp hành khí của Bát Đoạn Cẩm, tôi thấy những thứ ghi chép trong sách cổ này, chắc là hữu dụng vào thời kỳ còn có linh khí." Hắn lấy tăm xiên một miếng dưa lưới đưa cho anh.

Quan Viễn Phong gật đầu, nhưng mắt lại bất giác nhìn vào lòng bàn tay Chu Vân. Bàn tay vừa mới chạm nước trắng nõn thon dài, móng tay cắt rất ngắn, vô cùng sạch sẽ, trong lòng bàn tay quả nhiên có một đường chỉ tay cắt ngang. Anh nhận lấy miếng dưa trên tay Chu Vân, nếm thử một miếng, ngọt ngào thanh mát.

Chu Vân quan tâm hỏi anh: "Những chỗ khác còn có gì khó chịu không?"

Quan Viễn Phong nói: "Chỉ có chân vẫn luôn tê ngứa, đau như kim châm."

Chu Vân nhíu mày: "Anh đã lờn thuốc giảm đau rồi, tôi châm cứu cho anh xem có giảm đau được không?"

Quan Viễn Phong lắc đầu: "Không, có thể chịu được, để tôi luyện thêm phương pháp hành khí này… Tôi có thể cảm nhận được dây thần kinh hoại tử của mình đang sống lại, có lẽ đây là cảm giác sống lại."

Anh đã sử dụng dị năng thành công, lúc này trong lòng tràn đầy hy vọng, chỉ muốn lập tức thiền định lại lần nữa. Nỗi đau thể xác đã không còn là ảo giác đau đớn tuyệt vọng tượng trưng cho "yếu đuối", mà là cơn đau tượng trưng cho sự "tái sinh", đó là cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Chu Vân bắt mạch cho anh: "Mạch tượng của anh hiện tại rất khỏe mạnh, tôi sẽ không kê thuốc cho anh nữa, uống thêm viên canxi, bổ sung thêm viên vitamin tổng hợp đi. Anh thử thiền định nhiều hơn, nhưng cũng không cần quá vội vàng. Cách ngày tôi sẽ châm cứu kinh mạch cho anh, k*ch th*ch huyệt vị, biết đâu có thể thúc đẩy chân mọc ra."

Quan Viễn Phong gật đầu.

Chu Vân lại dặn dò: "Gần đây tạm thời đừng dùng chân giả, để tránh k*ch th*ch da thịt mới mọc."

Quan Viễn Phong không biết tại sao hắn lại chắc chắn rằng chi bị cụt sẽ mọc lại, nhưng lời dặn của bác sĩ thì không thể không nghe theo, anh vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!