Chương 27: Gánh Nặng Ngàn Cân Tựa Lông Hồng

"Mấy ngày nay trông Tuệ Tinh hồi phục rất tốt, không có di chứng, dị năng hệ hỏa thi triển cũng ngày càng mạnh, xem ra không có gì bất ổn."

"Còn dị năng của tôi mấy ngày nay cũng vận chuyển ngày càng thuần thục, tôi muốn thử nghiệm trên người anh."

Quan Viễn Phong ngắt lời hắn khi hắn còn muốn giải thích thêm: "Không cần nói nhiều, tôi đồng ý."

Anh nhìn Chu Vân: "Cho dù cậu không nhắc, tôi cũng định đề nghị với cậu chuyện này."

"Từ sau khi Tuệ Tinh hồi phục, tôi vẫn luôn nghĩ xem nên mở lời thế nào." Quan Viễn Phong hiểu rõ rằng không bác sĩ nào lại muốn chấp nhận rủi ro lớn đến vậy để tiến hành một thí nghiệm không thể lường trước kết quả như thế này.

Nhất là những ngày qua, anh biết rõ tính cách cẩn trọng và bản chất nhiệt tình, lương thiện của đối phương.

Anh cũng biết sau khi chữa khỏi cho Huệ Tinh, hắn lại trì hoãn hơn nửa tháng nay, rõ ràng là vì không chắc chắn, nên đã cố ý mạo hiểm chiến đấu với tang thi để không ngừng nâng cao dị năng của mình.

Khuôn mặt góc cạnh của Quan Viễn Phong mang theo vẻ bình tĩnh và kiên quyết, anh nhìn Chu Vân: "Bất kể là thành công hay thất bại gì tôi đều cảm ơn cậu vì đã dám thử một lần. Dù kết quả ra sao tôi cũng có thể chấp nhận, sống chết tự tôi gánh chịu, cậu không cần phải có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào."

Chu Vân nhìn anh, muốn nói với anh rằng sẽ không có rủi ro, hắn có kinh nghiệm từ kiếp trước, dị năng hệ Mộc hiện tại lại đã tăng lên cấp 3 đỉnh cấp, đã rất gần cấp 4 rồi, việc thực hiện ghép dị năng hẳn là sẽ rất thuận lợi.

Điểm khó duy nhất là cấy ghép lõi tinh hạch dị năng song thuộc tính, hắn thực sự không nắm chắc hoàn toàn.

Quan Viễn Phong là người tương thích với thuộc tính Phong và Lôi Điện, Chu Vân vốn có thể chỉ thử cấy ghép một lõi tinh hạch dị năng, nhưng trong thâm tâm hắn cũng có chút cố chấp và kiên trì, ông trời đã đưa tinh hạch dị năng hệ Phong đến tay hắn, hắn vẫn luôn cảm thấy đó chính là ý trời.

Hắn không thể lãng phí nó một cách vô ích được.

Nhưng những lý do này, hắn lại không thể nói với Quan Viễn Phong.

Vậy mà Quan Viễn Phong vẫn đồng ý không chút do dự, cũng chẳng cần suy nghĩ.

Đương nhiên là hắn biết anh sẽ đồng ý, dù sao thì ở kiếp trước anh cũng đã trực tiếp ký vào đơn tình nguyện rồi. Thực ra hắn hy vọng người trước mắt này đừng dễ dàng phó thác bản thân mình như vậy, anh xem nhẹ nhu cầu của chính bản thân mình mà tùy tiện giao phó, nhưng lại coi trọng ý nghĩa của sinh mệnh.

Chu Vân nhìn Quan Viễn Phong, cuối cùng vẫn không nói ra những lời chất chứa trong lòng, chỉ nghiêm túc nói: "Anh Quan, tôi nhất định sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu."

====

Ca phẫu thuật diễn ra vào ngày thứ ba. Chu Vân điều chỉnh trạng thái cơ thể mình đến mức tốt nhất, còn dùng một viên tinh hạch hệ Mộc biến dị của cây xương rồng, đưa trạng thái dị năng của mình l*n đ*nh cao.

Bên ngoài trời vẫn mưa không ngớt, dường như toàn bộ nước mà trận nắng gắt trước đó hút lên đều đã biến thành mây tạo mưa, giờ lại sắp trút hết xuống.

Trong cơn mưa tầm tã, Chu Vân cầm ô lên sân thượng, đứng bên hồ cá chình điện nhìn chằm chằm vào con cá.

Con Phỉ Thúy Man Đao này từ sau khi biến dị, ngày nào cũng được Chu Vân cho ăn thức ăn từ thực vật biến dị và tinh hạch vô thuộc tính, kích thước cơ thể đã tăng lên rất nhiều, từ một mét ban đầu đã dài đến một mét rưỡi. Thân hình tròn lẳn, mập mạp rõ ràng vẫn đang phát triển, những hoa văn màu xanh lam trên người nó phát ra ánh huỳnh quang mờ ảo trong đêm tối.

Dường như nó cảm nhận được nguy hiểm, trốn dưới hòn non bộ không hề nhúc nhích.

Đối với động vật biến dị, một dị năng giả gần đạt đến cấp 4 như Chu Vân, mang lại sự uy h**p rất lớn cho chúng. Nó theo bản năng biết không thể chọc vào hắn, nhưng lại có chút háo hức muốn thử, dù sao Chu Vân cũng là dị năng giả, cũng là nguồn thức ăn năng lượng quý giá đối với chúng.

Nó vừa có chút háo hức muốn thử, lại vừa có chút nhát gan, cứ mãi trốn dưới hòn non bộ không động đậy.

Chu Vân chìa ngón tay ra, thả một viên tinh hạch vô thuộc tính rơi xuống nước.

Con cá chình điện lập tức bơi tới, ngửi ngửi, do dự một hồi rồi lại không ăn.

Chu Vân biết, đó là vì tinh hạch vô thuộc tính đã không còn tác dụng với nó nữa, nó không hấp thụ được nữa rồi.

Tinh hạch trong cơ thể nó ít nhất cũng đã đạt đến cấp 2 rồi.

Phải biết rằng, một con cá chình điện chưa biến dị đã có thể giật chết một con bò, giờ đây con cá chình điện biến dị cấp 2 này đã là một kẻ mạnh trong giới tự nhiên, Chu Vân cũng không hề lơ là.

Hắn đưa tay ra lơ lửng trên mặt nước, con cá chình điện đang bơi về liền bị đóng băng cứng ngắc trong một khối băng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!