Chương 26: Liệt Hỏa Tuệ Tinh

Sau khi xem xét một lượt, Chu Vân nói với Quan Viễn Phong: "Tạm thời cũng không có hư hại gì, ước chừng lúc này cũng sẽ không có ai, tài sản bây giờ cũng vô dụng rồi, vật tư cơ bản cũng chẳng còn lại gì, đồ trong tủ lạnh cũng hỏng gần hết rồi, đợi sau này có thời gian sẽ dọn dẹp." Trong tủ lạnh để bao nhiêu hải sản và cá hồi quý giá, vậy mà lại để Quan Viễn Phong gọi đồ ăn ngoài.

Quan Viễn Phong lãnh đạm nói: "Được."

Chu Vân lại nói: "Tầng hầm ngược lại rất có ích, có thể dùng để cất giữ một số vật tư không tiện chuyển lên trên." Trước đó trong tầng hầm có một ít gạo, mì, dầu và đồ dùng sinh hoạt do Quan Viễn Phong để vào từ trước, hắn không động đến.

Quan Viễn Phong nói: "Cậu thu gom xăng dầu rồi để ở đó là được."

Chu Vân nhìn từ cửa sổ sát đất ra phía sau biệt thự, nơi đó có một khu vườn sau nhà giáp hồ, đa số mọi người đều trồng hoa, chỗ của Quan Viễn Phong có lẽ mới dọn vào nên chỉ trải thảm cỏ đơn giản.

Hắn nói: "Vườn ở đây thì tôi lại muốn trồng vài thứ không cần chăm sóc, ví dụ như bí ngô, khoai lang, khoai tây, thời tiết quá khắc nghiệt, không thể trồng những thứ quá mong manh được."

Quan Viễn Phong nói: "Tùy cậu."

Chu Vân lại hỏi anh: "Anh đã ăn chà là bao giờ chưa? Vị rất ngon đấy."

Quan Viễn Phong ngẩn ra: "Gì cơ?"

Chu Vân hăng hái: "Tôi nghĩ ra một loại cây trồng cực kỳ thích hợp với thời tiết khắc nghiệt hiện nay, cây chà là, thứ này chịu được nhiệt độ cao, chịu hạn, chịu mặn kiềm, chịu nhiệt độ thấp, lại có hàm lượng đường và dinh dưỡng cao, rất thích hợp!"

Tâm trạng Quan Viễn Phong vốn có chút buồn bã, giờ lại bị cảm xúc của Chu Vân lây nhiễm: "Nó có chiếm nhiều diện tích không?"

Chu Vân nói: "Không đâu, trước tiên cứ trồng thử một đợt ven hồ. Bây giờ khô hạn quá, mực nước rất thấp."

Quan Viễn Phong tìm kiếm từ "chà là" trong cuốn sách điện tử "Bách khoa toàn thư về thực vật" mà Chu Vân đã tải vào máy tính, nhớ lại mình từng ăn rồi, chỉ nhớ là nó ngọt lịm, nhưng khá thơm.

Anh gật đầu nói: "Được, cậu tự xem trong biệt thự có thứ gì cậu cần thì cứ mang về."

Chu Vân không chút khách sáo: "Tôi thấy máy hút bụi, máy lau nhà của anh đều rất cao cấp, tôi lấy lên dùng nhé. Cái TV màn hình lớn này cũng tốt, màn hình lớn siêu mỏng không viền. Máy chiếu trang bị trong phòng giải trí lúc nãy cũng là loại mới nhất, mang về chúng ta xem phim màn ảnh rộng ở phòng khách."

"Còn có cái nồi cơm điện này nữa, rất tốt, hàng nhập khẩu đó, nghe nói nấu cơm đặc biệt thơm, cái lò nướng không khí này có nắp kính trong suốt, tiện hơn cái của tôi nhiều, nướng cánh gà, bánh tart trứng rất tiện… Còn có máy làm bánh mì tự động, máy xay sinh tố, toàn là đồ tốt, mang về thử xem, bánh mì nướng hoàn toàn tự động… chậc, đồ tốt, đắt quá tôi không nỡ mua."

"Tiếc là điều hòa không dễ tháo, nhưng mấy cái quạt tuần hoàn không khí này tốt…"

Quan Viễn Phong nghe hắn lảm nhảm, vừa nhìn vào nhà qua camera của flycam, sau khi về anh chỉ ngồi ở phòng khách một lát rồi được đưa thẳng đến khu nhà tái định cư, đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy căn biệt thự này.

Anh không phải người ham hưởng thụ, trước đây cảm thấy thành phố cấp huyện quê nhà, lại là khu tái định cư, đất đai rẻ, ở cùng bố mẹ cũng tiện.

Lại thấy biệt thự rộng rãi, thích hợp cho cả gia đình già trẻ cùng ở, nên đã chọn biệt thự.

Ban đầu đưa cho bố mẹ một khoản tiền để gia đình giúp trang trí và mua sắm đồ đạc, vốn định cả nhà cùng ở, nên lúc đó nghe người nhà nói mua đồ điện gia dụng đều chọn loại tốt nhất.

Bây giờ được Chu Vân lần lượt chỉ ra khen ngợi, anh đột nhiên cảm thấy mình cũng khá giàu có, những khoản đầu tư trước đây không trông mong hồi đáp, bất ngờ lại trở nên có ý nghĩa.

Khóe môi anh không kìm được khẽ nhếch lên, nhắc nhở Chu Vân: "Thang máy không tiện, lúc về cậu còn phải leo nhiều tầng lầu như vậy, đừng chọn đồ quá cồng kềnh, lỡ như còn gặp phải tang thi thì sao?"

Chu Vân tiếc nuối thở dài: "Đợi sau này vậy. Mái nhà của anh ở đây có thể lắp vài tấm pin mặt trời, nối với máy phát điện."

"Đợi sau này có cơ hội, chúng ta đến phòng biến áp ở ngọn núi sau khu dân cư lấy cái máy phát điện dự phòng ở đó về, nối điện cho nhà anh, như vậy vườn nhà anh còn có thể trồng thêm nhiều thứ, trồng luôn cả vườn nhà bên cạnh, ven hồ giúp anh trồng một ít hoa chuối cảnh, lúc hoa nở đặc biệt đẹp, còn có thể lọc nước. Ven tường rào trồng ít xương rồng, có gai, để phòng tang thi."

Quan Viễn Phong nghe hắn hoạch định tương lai, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn một chút: "Cậu sắp xếp đi. Trời không còn sớm nữa, sợ tang thi lại ra ngoài, về trước đã."

Chu Vân đáp lời, chọn vài món đồ điện gia dụng nhẹ nhàng dễ mang cho vào ba lô, rồi lại lên lầu, trên đường đi, vì cửa các tầng đều bị đóng băng nên tạm thời chưa có tang thi mới nào xuất hiện.

Chu Vân ung dung chạy về sân thượng, khóa cửa sắt lại, còn rửa qua sàn nhà trước cửa, để tránh tang thi ngửi thấy mùi con người mà tìm đến.

Sau bữa tối, quả nhiên trên bàn có thêm một hộp chà là khô, Chu Vân rất tích cực giới thiệu cho Quan Viễn Phong: "Anh ăn chút đi, hạt giữ lại cho tôi, tôi ươm mầm."

Quan Viễn Phong dở khóc dở cười cầm một quả lên hỏi hắn: "Sao cậu lại giữ thứ này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!