Cạm bẫy đã phát huy tác dụng. Mỗi ngày, Chu Vân đặt một chiếc bẫy thú ở cửa trước nhà và một chiếc ở cửa lớn nhà hàng, hầu như ngày nào cũng thu hoạch được hai đến ba tang thi.
Quan Viễn Phong giờ đây cũng đã luyện được cách dùng tên bắn xuyên đầu tang thi mà không làm hỏng tinh hạch trong não chúng.
Chu Vân thu được ngày càng nhiều tinh hạch, nhờ tránh được nhiều đường vòng, nên việc nâng cao dị năng của hắn đã tiến triển rất nhanh.
Nếu xét theo tiêu chuẩn của kiếp trước, năng lượng dị năng của hắn hiện tại có lẽ đã tiến vào cấp ba, nhưng vì có nền tảng từ kiếp trước, hắn vận dụng dị năng thuần thục hơn nhiều, vượt xa trình độ vốn có.
Tiêu chuẩn đánh giá dị năng là một hệ thống được các dị năng giả cùng nhau bàn bạc và thống nhất sau một thời gian dài tìm tòi nghiên cứu.
Đánh giá cụ thể dựa trên mức độ cô đặc của tinh hạch trong cơ thể, mức sát thương của sức mạnh tấn công dị năng và khả năng duy trì sản sinh dị năng.
Có thể nói, nếu chỉ dựa vào việc hấp thụ tinh hạch, đa số dị năng giả đều có thể đạt đến cấp ba hoặc đỉnh cấp ba, nhưng để đạt đến cấp bốn thì cần phải có một lượng lớn kinh nghiệm thực chiến và thể chất của bản thân.
Cường giả cấp năm thì chỉ có vài người đếm trên đầu ngón tay, và hầu hết đều là dị năng tấn công.
Kiếp trước, với tư cách là hệ phụ trợ, sở hữu song hệ dị năng Thủy Mộc cấp năm, dù hắn có kín tiếng đến đâu cũng là một sự tồn tại nổi bật.
Nhưng lúc này, đa số dị năng giả có lẽ vẫn đang trong giai đoạn tìm tòi, chỉ có Chu Vân nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước mà không lãng phí một viên tinh hạch nào, cấp bậc dị năng tăng trưởng với tốc độ chóng mặt.
Để nhanh chóng thăng cấp dị năng, mỗi ngày hắn đều không biết mệt mỏi dành rất nhiều thời gian trong vườn ươm.
Dị năng được truyền vào những cây giống dược liệu khác nhau hết lần này đến lần khác, liên tục sử dụng đến cạn kiệt, rồi lại hấp thụ tinh hạch để hồi phục. Cá biển biến dị trong nhà hàng hải sản dần dần đều bị Chu Vân tiêu thụ hết.
Thời gian thấm thoắt trôi qua nửa tháng nữa, hạn hán vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, đài phát thanh không còn nội dung gì, tất cả các tần số chỉ còn nghe thấy tiếng rè rè, cả thế giới dường như đột ngột chìm vào tĩnh lặng.
Quan Viễn Phong biết, đó là vì phi thuyền bay tới Hỏa Tinh đã khởi hành, mang theo những con người ưu tú của Trái Đất.
Những người còn lại đều là những người bị bỏ lại, bọn họ phân tán ở những nơi khác nhau, nhưng chưa chắc đã may mắn như như hai người mà có thể yên ổn cố thủ.
Trái Đất đã hoàn toàn biến thành một xã hội không có pháp luật, không có văn minh, kẻ mạnh làm vua.
Khi anh dùng máy bay không người lái đã phát hiện ra tiểu khu này và các khu vực lân cận không còn người sống, một cảm giác cô độc chưa từng có ùa vào lòng anh.
Họ dường như đã trở thành hai người sống duy nhất trong mạt thế, liệu họ có ở đây cả đời không?
Quan Viễn Phong không nói những điều này với Chu Vân, nhưng anh mơ hồ cảm thấy dù có nói, có lẽ Chu Vân cũng không để tâm.
Đây là một người hoàn toàn không quan tâm đến cách nhìn của thế giới bên ngoài. Quan Viễn Phong hoàn toàn có thể tưởng tượng được, có lẽ Chu Vân trước đây rất khó hòa nhập vào cuộc sống tập thể, hắn thông minh, tự tin, lý trí, trưởng thành, chỉ làm hài lòng bản thân mình.
Nếu không phải ban công của anh sát vách với đối phương, có lẽ Chu Vân căn bản sẽ sẽ không để ý đến anh. Khi hắn chuyên tâm trồng rau nấu cơm, trên người hắn toát ra một cảm giác xa cách, tách biệt với thế giới, như thể không có ai ở xung quanh vậy.
Anh đặt chiếc radio đã hoàn toàn không thu được tín hiệu nào bên cạnh bàn, thấy Chu Vân từ trong phòng đi ra, tay cầm tinh hạch cho anh xem: "Anh Quan, tôi phát hiện ra, sức mạnh bên trong tinh hạch có thể bị dị năng hấp thụ."
Quan Viễn Phong nhướng mày, vẻ mặt vô cùng không tán thành, giọng nói có chút nghiêm túc: "Sao lại liều lĩnh như vậy?"
Đó là thứ trong đầu tang thi, ai biết được có bị lây nhiễm virus tang thi hay không?
Chu Vân lại xòe lòng bàn tay ra hiệu: "Yên tâm, không có tác dụng phụ, ngược lại còn giúp dị năng nâng cao, anh xem."
Quan Viễn Phong nhìn viên tinh thể màu xanh lam trong suốt ấy từ từ mất màu trước mắt mình, biến thành một khối thủy tinh mờ đục không còn ánh sáng, rồi vỡ tan thành một đống bột mịn.
Chu Vân bình thường rất ít khi thể hiện dị năng trước mặt anh, hành động giống như phép thuật thế này thật quá bất ngờ.
Chu Vân tiếp tục triệu hồi một quả cầu nước khổng lồ, to bằng cái chậu rửa mặt. Quan Viễn Phong: "…"
Chu Vân mỉm cười, nói: "Anh xem, lớn hơn nhiều so với quả cầu triệu hồi được trước đây rồi."
Hắn nắm chặt bàn tay, quả cầu nước tròn vo được đẩy về phía trước, bay thẳng đến chậu hoa trồng sen bên cửa sổ, rồi hóa thành những giọt nước rơi xuống, tưới đẫm lên những phiến lá sen xanh mướt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!