Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu

Quan Viễn Phong không có hai chân, việc phải luôn giữ thẳng lưng eo thực ra rất mệt mỏi, huống hồ trước đó còn có những cơn đau, bệnh tật mãi không dứt.

Nhưng từ trước đến nay anh chưa bao giờ chịu tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác, ngày thường luôn thẳng vai ưỡn ngực, lưng thẳng tắp, vững vàng như núi, vậy mà giờ đây lại dường như có chút không gánh nổi, lưng hơi khom xuống.

Chu Vân nhìn bóng lưng anh, im lặng một lát rồi khẽ gõ cửa:

"Anh Quan? Anh đã đỡ hơn chưa? Đến giờ cơm tối rồi mà không thấy anh. Nếu vẫn không được khỏe, để tôi châm cứu cho anh nhé? Thời tiết nóng quá, dễ bị say nắng."

Quan Viễn Phong quay người lại nhìn Chu Vân, có chút bất ngờ, hốc mắt sâu vẫn còn hơi đỏ, ánh mắt u tịch, nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh: "Vừa nghe một cuộc điện thoại, không để ý thời gian. Sức khỏe tôi tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn cậu."

Chu Vân ngạc nhiên nói: "Có tín hiệu rồi sao?" Vừa nói hắn vừa tìm điện thoại trong người ra xem.

Quan Viễn Phong nói: "Tín hiệu quân dụng, cũng không tốt lắm, đã mất rồi." Vừa nói anh vừa từ từ vịn vào thành giường bước xuống, tự mình ngồi vào xe lăn.

Chu Vân gật đầu: "Chắc là cột tín hiệu cần bảo trì, hy vọng có thể nhanh chóng đẩy lùi lũ tang thi, khôi phục cuộc sống bình thường."

Hắn đi đến sau xe lăn của Quan Viễn Phong, đẩy anh lên sân thượng.

Nhưng những tinh anh của nhân loại sắp rời khỏi Lam Tinh rồi, còn họ là những người bị bỏ lại.

Quan Viễn Phong im lặng một chút, không muốn phá vỡ hy vọng của cậu, chỉ nói: "Chắc là sẽ được thôi."

Anh không định nói chuyện về con tàu lên Hỏa Tinh.

Vốn tưởng có thể chuyển nhượng thì sẽ chuyển chỉ tiêu đó cho Chu Vân, nhưng đã không được thì nói ra lại giống như kể công lấy lệ, không có ý nghĩa gì.

Nếu bản thân anh vẫn còn tại chức, tứ chi lành lặn, với công lao và tiếng nói trước kia của mình, có lẽ anh có thể giành được một suất quân y cho Chu Vân.

Nhưng như vậy thì cũng không thể nào giải ngũ về quê, càng không nói đến việc quen biết Chu Vân.

Tất cả công lao đã là quá khứ, tương lai của loài người còn chưa biết ra sao.

Bản thân đã là phế nhân, đối với sự phát triển sau này của loài người ở căn cứ Hỏa Tinh, sẽ không có chút đóng góp nào.

Cơ hội quý giá như vậy có lẽ cũng là do đội trưởng giành được cho anh, chắc hẳn còn phải gánh không ít trách nhiệm, bản thân không nên đưa ra thêm yêu cầu nào khác.

Quan Viễn Phong đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên một đóa hoa tươi tắn màu đỏ tím xuất hiện trước mắt anh, cánh hoa mỏng manh trong suốt, bung nở tầng tầng trên một cốc kem.

Chu Vân đặt nó vào tay anh: "Cho anh đó, nếm thử đi."

Quan Viễn Phong nhận lấy cốc kem, đến gần mới phát hiện ra trên lớp kem mát lạnh là một bông hoa được tỉa bằng củ cải.

Anh nhón một cánh hoa củ cải cho vào miệng, giòn ngọt tươi mới.

Quan Viễn Phong hỏi: "Củ cải ở đâu ra vậy?"

Chu Vân giải thích: "Là củ cải ruột đỏ tôi tìm thấy ở nhà hàng bên kia, chắc là dùng để trang trí đĩa ăn. Tôi thấy ngứa tay nên thử chạm khắc xem thế nào, kem cũng là loại trữ trong tủ đông của bọn họ, trông rất đắt tiền."

Quan Viễn Phong khen hắn: "Không tệ, tay nghề đầu bếp rất giỏi."

Chút nỗi buồn ly biệt, phiền muộn của ngày tận thế trong lòng cũng nhạt đi, anh hỏi Chu Vân: "Xem ra ở nhà hàng thu hoạch không nhỏ nhỉ?"

Nói đến đây, Chu Vân phấn chấn hẳn lên: "Rất nhiều thực phẩm cao cấp, ngoài kem que, kem ly anh vừa ăn lúc nãy, còn có rất nhiều trái cây như sầu riêng, dâu tây, xoài, táo. Hai tủ đông đầy ắp hải sản, trong tủ lạnh còn không ít rau củ tươi, tiếc là chúng ta nhất thời ăn không hết sẽ bị hỏng, tôi xem có trồng được một ít không, rồi tìm cách muối, phơi khô một ít để bảo quản càng nhiều càng tốt."

Hắn mở điện thoại, cho Quan Viễn Phong xem ảnh, vẻ mặt tràn ngập niềm vui vì bội thu: "Anh xem này, còn có những loại đồ khô thường dùng này nữa, kho chứa dầu, gạo, mì, muối và các loại gia vị, trong kho đều có hóa đơn hàng hóa, bảo quản rất tốt."

"Về thiết bị, ngoài máy sục khí oxy cho bể cá, muối biển nhân tạo cho bể nước mặn, máy ozone, còn có một máy phát điện dự phòng. Nhà bếp tuy có khí gas tự nhiên, nhưng lại có một cái bếp củi tiết kiệm năng lượng! Còn trữ cả than tổ ong nữa."

Lần này ngay cả Quan Viễn Phong cũng ngạc nhiên: "Còn có cả bếp củi tiết kiệm năng lượng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!