Chương 199: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 4)

Rất nhanh, ngày ra khơi đã được quyết định.

Quan Viễn Phong lái một chiếc xe rất oách tới, Chu Vân vô cùng thích thú, ngắm tới ngắm lui một hồi lâu. Quan Viễn Phong nói: "Có hứng thú không? Nếu có thì em lái thử đi."

Chu Vân lập tức đáp: "Được."

Quan Viễn Phong giúp hắn đặt vali vào cốp xe, nhưng Chu Vân lại để ý thấy có người đang nhìn mình ở phía trước tòa nhà chung cư.

Hắn nhạy bén quay đầu nhìn lại, thấy một người đàn ông anh tuấn, dáng người thẳng tắp đang đứng bên cạnh. Cậu ta có tướng mạo giống thư sinh, thần thái điềm tĩnh. Khi bốn mắt chạm nhau, đối phương còn mỉm cười với hắn.

Hắn quay đầu nhìn Quan Viễn Phong đang vẫy tay với mình, bèn hỏi: "Bạn của anh à?"

Quan Viễn Phong đáp: "Ừ, cậu ấy tên Thẩm Lan, là cảnh sát, đến đây công tác. Căn biệt thự số 3 Nguyệt Khê của anh đang trống nên để cậu ấy ở vài ngày."

Chu Vân đăm chiêu suy nghĩ, xem ra Quan Viễn Phong bẩm sinh đã là người hào hiệp, trọng tình trọng nghĩa và quang minh lỗi lạc như vậy, nên mới có nhiều bạn bè. Hắn hỏi: "Sao cậu ấy không đi chơi cùng anh?"

Quan Viễn Phong đáp: "Cậu ấy có việc khác phải làm rồi."

Thẩm Lan tính tình trầm lắng, không ham vui. Nghe nói là đi gặp lão Diêu, ngược lại cậu ta còn vui vẻ nói: "Đúng lúc trong người tôi bị nhiễm hơi lạnh rất nặng sau một thời gian ở biên giới, phải nhờ lão Diêu chữa trị giúp." Sau đó, cậu ta ra chợ mua một ít đặc sản địa phương, hăng hái đặt vé, rồi lại lên kế hoạch tiện đường đi thăm đạo trưởng và đại sư.

Chu Vân lại không nhịn được nhìn đối phương thêm lần nữa, hắn vẫn cứ cảm thấy có một cảm giác rất quen thuộc.

Quan Viễn Phong nói: "Lên xe thôi? Hay để anh lái ra khỏi cao tốc trước nhé?"

Chu Vân lập tức đáp: "Để tôi lái."

Tần Mộ và Tần Thịnh tự lái một chiếc xe khác, bốn người một chó cứ thế thẳng tiến đến Bắc Minh.

Du thuyền đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, neo đậu bên cạnh bến cảng. Quan Viễn Phong và Chu Vân đứng trên bờ đợi anh em Tần Mộ chuẩn bị khởi hành. Tuệ Tinh thì vui vẻ nhảy lên nhảy xuống giữa thuyền và bờ.

Một chiếc du thuyền sang trọng ở bên cạnh đang cập bến, một nhóm nam thanh nữ tú mặc đồ bơi màu sắc sặc sỡ đang lên thuyền, cười đùa trêu ghẹo, rượt đuổi nhau. Ven bờ có chiếc xe sang đưa người đến, bọn họ vẫn đang lục tục lên thuyền, thu hút ánh nhìn của đám đông vây xem.

Chu Vân không có hứng thú nên chỉ liếc mắt nhìn qua, nhưng lại thấy Quan Viễn Phong đang chăm chú dõi theo.

Hắn có chút tò mò, cảm thấy Quan Viễn Phong không phải vì những người này mà chú ý, bèn hỏi: "Có người quen à?"

Quan Viễn Phong lập tức quay sang nhìn hắn: "Ừm, người không quan trọng. Lên thuyền thôi, ở đây gió lớn."

Ở đuôi thuyền, Tần Thịnh cũng liếc nhìn một cái rồi nói: "Thuyền của nhà họ Cung đấy, nhà họ gia thế lớn, lắm cậu ấm cô chiêu, giao du cũng rộng. Cứ hễ thời tiết đẹp là lại hú bạn gọi bè ra khơi. Thật ghen tị với bọn họ quá đi, ngày nào cũng ăn uống vui chơi, nằm không cũng có tiền tiêu."

Tần Mộ đi tới, anh ta không nhịn được bật cười: "Ghen tị cái gì, đợi anh kiếm cho em một căn nhà thật lớn."

Tần Thịnh lè lưỡi: "Em nói bừa thôi mà, kiếm nhiều tiền thế thì cũng chỉ ăn ba bữa ngủ một giường thôi, biển mà người có tiền thấy với biển mà chúng ta thấy cũng như nhau cả."

Chu Vân quay đầu nhìn cậu ta một cái, có chút bất ngờ khi một Tần Thịnh trẻ trung thẳng thắn lại có thể nói ra một câu triết lý như vậy.

Tần Mộ lại ngạo nghễ nói: "Biển mà bọn họ thấy chưa chắc đã nhiều bằng em."

Cuối cùng Chu Vân cũng không nhịn được mà bật cười, hắn đột nhiên hiểu ra vì sao tuy mới gặp hai anh em này lần đầu nhưng lại có cảm giác như đã thân quen từ lâu. Hắn thích thái độ sống này.

Chiếc thuyền lao vun vút ra khơi, sóng bạc lấp lánh tựa ngàn vạn ngọc châu tung tóe bay lượn, mặt biển xanh biếc bị con thuyền rẽ ra làm hai.

Lên thuyền xong, Chu Vân và Tần Thịnh liền vào phòng giải trí chơi game online.

Tần Mộ và Quan Viễn Phong ngồi trên đài quan sát của du thuyền, vừa uống nước lạnh vừa nhìn Chu Vân qua cửa kính, câu được câu chăng trò chuyện.

"Bác sĩ Chu trông vẫn còn nét thư sinh quá, khí chất hoàn toàn khác với lúc gặp anh ấy ở kiếp trước. Nhớ lúc đó tôi và Tiểu Thịnh đến gặp anh ấy, anh ấy điềm nhiên tự tại, lòng đầy tự tin, quả thực là một bậc thế ngoại cao nhân."

Quan Viễn Phong cũng nhìn hắn: "Ừm." Dù vậy, giữa hai hàng lông mày của anh vẫn phảng phất nét u buồn, không giống như Tần Thịnh mặt mày vui vẻ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!