Đợi Quan Viễn Phong chợp mắt một lát rồi dậy quay lại, Chu Vân đã tắm rửa thay quần áo sạch sẽ, lại mang dáng vẻ sạch sẽ sảng khoái, thần sắc tươi tỉnh hẳn lên, không còn vẻ uể oải yếu ớt như lúc sốt cao hôn mê trước đó nữa.
Quan Viễn Phong hơi ngạc nhiên: "Cậu thật sự khỏi rồi à? Sốt suốt ba ngày liền đấy, đừng gắng gượng."
Chu Vân cười: "Tôi là bác sĩ mà, đương nhiên là khỏi rồi. Để tôi bắt mạch cho anh." Trước đó hắn đã đoán trước được mình sẽ sớm sốt cao hôn mê vì thức tỉnh dị năng, nên đã đặc biệt châm cứu tai cho Quan Viễn Phong, bây giờ phải thay rồi.
Quả nhiên Quan Viễn Phong thấy hắn dáng người thẳng tắp, đi lại nhẹ nhàng nhanh nhẹn, đầu óc minh mẫn, sắc mặt cũng như được phủ một lớp hào quang, da dẻ như ngọc, trông còn khỏe mạnh hơn trước vài phần, anh có chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ cơn sốt virus này còn có thể khiến người ta thay da đổi thịt được sao?"
Chu Vân không nhịn được bật cười, lấy radio ra bật lên.
Trong radio vẫn là các loại thông báo, phát đi phát lại việc kêu gọi những người sống sót đến căn cứ cứu trợ, nhưng từ các bệnh viện gần đó đã đổi thành bệnh viện thành phố. Sau đó là phát các điểm yếu, đặc điểm của tang thi, phương pháp né tránh tang thi. Còn có các triệu chứng cụ thể khi người bị sốt biến thành tang thi.
Quan Viễn Phong cau mày: "Xem ra đã không thể duy trì nhiều căn cứ cứu trợ nữa, chỉ có thể tập trung thu hẹp lại thành một căn cứ rồi."
Chu Vân nói: "Nếu đã sốt thì có khả năng nhiễm virus, vậy thì có lẽ nhân viên phụ trách cứu trợ cũng sẽ bị nhiễm, một con tang thi là đủ để lây nhiễm cho vô số người rồi." Rất nhanh căn cứ ở thành phố Đan Lâm cũng sẽ không thể giữ được, chỉ có thể lui về tỉnh lỵ, lui mãi lui mãi, cho đến khi dị năng giả được phát hiện, dị năng được khai phá sử dụng, nhân loại mới bắt đầu có đất để phản kháng.
Quan Viễn Phong nói: "Đúng vậy, lúc này càng tập trung lại càng nguy hiểm, cho nên chúng ta vẫn nên ở đây chờ đợi tình hình thay đổi."
Chu Vân nhìn anh, biết anh sẽ không ra ngoài, trong lòng cũng hơi yên tâm, chỉ không biết kiếp trước đồng đội của anh đã liên lạc với anh như thế nào, lại thuyết phục anh rời đi ra sao, để tham gia vào cái thí nghiệm kích phát dị năng gì đó.
Dù thế nào thì bây giờ cũng đã có một khởi đầu tốt.
Hắn bắt mạch cho Quan Viễn Phong, gỡ hết kim châm ở tai ra, rồi bắc thuốc lên sắc, sau đó cầm dao cắt một quả dưa chuột, trước tiên phải bồi bổ cơ thể Quan Viễn Phong cho tốt, sau đó mới tiện cho việc cấy ghép tinh hạch kích hoạt dị năng.
Quan Viễn Phong không phải là người chịu ngồi yên: "Tôi muốn xuống dưới tiểu khu xem tình hình thế nào."
Chu Vân đã sớm chuẩn bị: "Chúng ta vẫn chưa nẵm rõ được tình hình, bên ngoài tang thi rất hung dữ. Tôi nghe đài nói, chúng nó khỏe vô cùng, mạnh như dã thú, tốc độ cũng nhanh hơn người thường, còn có độc tang thi nữa, anh đừng l* m*ng. Anh đợi chút, tôi có flycam, chúng ta dùng flycam xem xét tình hình tiểu khu trước đã."
Quan Viễn Phong sững sờ: "Flycam?" Anh phấn chấn tinh thần, cái này quả thực tốt hơn việc anh đích thân đi dò xét, huống hồ anh còn đang ngồi xe lăn.
Anh có thói quen nắm bắt tình hình xung quanh khi tình thế chưa rõ ràng, vì vậy muốn nhân lúc thang máy vẫn còn điện, mau chóng xuống dưới xem xét.
Để tránh sau này mất điện, anh thật sự sẽ bị kẹt trên tầng thượng này, chỉ có thể dựa vào Chu Vân, một bác sĩ không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu.
Đối với anh, đây là một sự sỉ nhục không thể nói thành lời, lòng tự tôn quá mạnh mẽ của anh và tình trạng tàn tật của cơ thể luôn không thể dung hòa, nhưng anh không ngờ Chu Vân hoàn toàn không chỉ ra khuyết điểm xe lăn của anh, mà lại bình tĩnh đưa ra một giải pháp khác vô cùng hợp lý.
Chu Vân nói: "Đúng vậy, trước đây tôi từng chơi rồi, dùng máy tính của tôi điều khiển, lúc đó tôi còn lắp một trạm phát sóng vô tuyến nữa. Ăn cơm trước đã, lát nữa tôi chỉnh lại một chút là dùng được, dạo này bận trồng dược liệu nên không chơi nữa."
Quan Viễn Phong nói: "Sở thích của cậu thật sự rất rộng." Chơi flycam và làm bác sĩ thật khó mà liên hệ được với nhau.
Chu Vân thái thịt hun khói thành lát rồi cho vào nồi canh măng, quay đầu nhìn anh cười: "Thanh niên thích mấy thứ này có gì lạ đâu, từ cấp ba đến đại học, câu lạc bộ yêu thích flycam rất phổ biến, tôi lại không thích ca hát nhảy múa, chỉ có thể chơi mấy thứ này thôi."
Quan Viễn Phong nhìn cái liếc mắt quay đầu của Chu Vân, ánh mắt sáng long lanh, khóe mắt ẩn chứa ý cười, anh vốn là người quan sát tỉ mỉ, mọi nơi đều để ý, trong lòng kinh ngạc, không hiểu sao lại cảm thấy Chu Vân sau khi ốm dậy trông càng đẹp trai hơn, anh cười nói: "Chắc chắn lúc ở trường cậu rất được các bạn nữ yêu thích."
Chu Vân khẽ mỉm cười không nói gì, chỉ múc bát canh măng thịt xông khói thơm ngon ra, lại đổ chỗ xương hầm trong nồi áp suất vào bát ăn của chó, hai người một chó bắt đầu dùng bữa.
Sau bữa cơm chiều, Chu Vân quả nhiên vào phòng làm việc mở máy tính, sau đó lấy flycam ra.
Quan Viễn Phong nhận lấy xem xét một hồi rồi khen ngợi: "Định vị vệ tinh, pin năng lượng mới tích hợp, hồng ngoại nhìn ban đêm, cảm biến ánh sáng, hình ảnh nhiệt hồng ngoại, đo nhiệt độ, chế độ ban đêm, tuần tra thông minh, sạc không dây, nhiều chức năng như vậy, đây là cấu hình mới nhất rồi."
Anh lại thở dài: "Cái này chắc đắt lắm nhỉ, cấu hình loại thường dùng trong quân đội cũng không tốt bằng cái này của cậu đâu. Còn tự lắp trạm phát sóng nữa, đúng là dân chơi cao cấp. Thảo nào cậu không để dành được tiền, tôi thấy sở thích nào của cậu cũng tốn kém cả."
Ngoài trồng trọt và y thuật, lại còn flycam, cung tên, rồi chơi dao găm, mua cái nào cũng chọn loại đắt tiền, trông tuổi không lớn, nhưng sở thích thì lại thật sự rất rộng.
Chu Vân hỏi anh: "Cái này còn có chức năng trạm gốc di động, có thể lắp trên nóc xe, tự động bay tuần tra, tự động quay về trạm. Hình như anh Quan cũng biết dùng?"
Quan Viễn Phong nói: "Cũng từng tham gia huấn luyện chuyên môn về thông tin trinh sát. Biết một chút, không tính là tinh thông, phải cần chút thời gian."
Chu Vân thay pin cho flycam, rồi điều chỉnh một lúc, mở cửa sổ ra, đặt flycam lên bệ cửa sổ, sau đó bật máy tính khởi động trình điều khiển, cài đặt một vài thông số rồi đưa bộ điều khiển từ xa của flycam cho Quan Viễn Phong: "Thử xem. Máy tính sẽ nhận được hình ảnh truyền về đồng bộ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!