Chương 12: Sương Mù Đỏ Giáng Xuống

Những ngày diễn tập khẩn cấp không kéo dài bao lâu, chẳng mấy chốc những tin đồn thất thiệt như "Ở thành phố cấp một xuất hiện tang thi, tránh xa những người đột nhiên sốt cao, không được hít sương mù màu đỏ" vẫn âm thầm lan truyền.

Mặc dù phần lớn mọi người đều coi đó là tin đồn nhảm và cười cho qua, nhưng bầu không khí hoang mang lo lắng bất an vẫn lan rộng.

Nhân viên cộng đồng đến nhà phát vật tư một lần, Chu Vân lấy lý do nhà mình đã có không ít vật tư, bản thân lại chỉ ở một mình, không cần nhiều đến thế để từ chối, nhờ cộng đồng chuyển cho những gia đình neo đơn khác cần hơn.

Nhân viên cộng đồng rất khâm phục, khen ngợi hắn vài câu rồi lại trò chuyện một lúc mới đi, Chu Vân biết Quan Viễn Phong đối diện cũng từ chối vật tư được phân phát, cũng không thấy bất ngờ.

Thời tiết quả nhiên bước vào đợt nắng nóng khắc nghiệt, có một hôm Chu Vân lên sân thượng đo nhiệt độ ngoài trời, đã gần năm mươi độ.

Tấm pin mặt trời phát huy tác dụng, điện năng dồi dào, khiến chuồng gia súc gia cầm trên tầng thượng cũng được hưởng máy lạnh, ngay cả Tuệ Tinh cũng biết chui vào chuồng gia súc gia cầm cho mát.

Quan Viễn Phong bèn chuyển cả chuồng chó của nó lên đây, cũng sắp xếp cho nó một cái nhà ở đây cho nó an cư.

Mà lượng nước mưa tích trữ từ trước đó cũng có đất dụng võ, Chu Vân dùng để tưới rau, may mà trên sân thượng vốn trồng khoai lang, bí đỏ và những loại rau chịu hạn.

Trong phòng giữ nhiệt độ ổn định cho cây thuốc quý, cũng dựa vào điện năng từ mấy tấm pin năng lượng mặt trời và máy điều hòa không khí, để duy trì nhiệt độ chính xác.

Quan Viễn Phong nhìn những thiết bị này, thở dài: "Làm nghiên cứu khoa học đúng là tốn tiền, thảo nào cậu hết tiền, chỉ không biết những thành quả nghiên cứu khoa học này của cậu sau này còn có ích không."

Rõ ràng anh đã mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, thời bình mới có thể yên tâm làm nghiên cứu khoa học.

Chu Vân nói: "Đây là nghiên cứu y học, sẽ luôn có ích mà."

Hắn nhẹ nhàng v**t v* những cây mọng nước vẫn đang sinh trưởng mạnh mẽ dưới cái nóng gay gắt, thậm chí cây xương rồng đã kết những quả đỏ tươi, đây đều là những thứ tốt cả.

Quan Viễn Phong thấy trong mắt hắn tràn đầy nhiệt huyết, hoàn toàn khác với khí chất ôn hòa nhã nhặn vốn có, bất giác anh cũng mỉm cười.

Chu Vân dành chút thời gian thu hoạch cà tím, ớt, đậu đũa rồi cắt thành sợi phơi khô, sau đó khiêng chậu hoa sen trồng từ hạt sen cổ nghìn năm xuống lầu.

Quan Viễn Phong vẫn miệt mài luyện bắn cung, thấy Chu Vân di chuyển chậu hoa sen, cũng qua giúp một tay: "Sợ bị nắng làm hỏng à? Thấy cậu rất quý chậu sen này."

Chu Vân nói: "Đây là chậu hoa sen được trồng từ hạt sen cổ nghìn năm do một người bạn cũ tặng đấy."

Quan Viễn Phong tò mò: "Cái này còn nảy mầm được à?"

Chu Vân cười: "Được chứ, hạt giống thực vật có thể bảo quản rất lâu, trong và ngoài nước đều có trường hợp phát hiện hạt lúa, hạt lúa mạch, hạt sen trong mộ cổ có thể nảy mầm trở lại. Vỏ hạt sen rất cứng, nên có thể bảo tồn hoạt tính của hạt, khiến hạt ngủ đông, khi gặp được điều kiện thích hợp là có thể kích hoạt lại, bén rễ nảy mầm."

"Hạt sen cổ nghìn năm này là do một người bạn học của tôi sau khi tốt nghiệp làm việc ở viện nghiên cứu thực vật, thu mua được không ít hạt sen cổ bảo quản dưới lòng sông cạn khô ở địa phương."

"Lúc đó bọn họ dùng phương pháp xác định niên đại bằng carbon phóng xạ, niên đại chắc phải trên 1200 năm."

"Cậu ấy đã tặng tôi mấy hạt. Tôi mới trồng sống được không lâu, vẫn đang ghi lại số liệu. Vốn định thụ phấn nhân tạo, để nó kết hạt đời thứ hai, đến lúc đó có thể tiến hành lai tạo giống, giải trình tự gen."

Nói đến nghiên cứu, Chu Vân thao thao bất tuyệt: "Hạt sen là hóa thạch sống, trong phôi của nó chứa các hợp chất như axit ascorbic dạng oxy hóa. Cao hơn các loại thực vật khác rất nhiều lần, sức sống rất mạnh."

"Anh có nghe nói về Kế hoạch Nữ Oa không? Hạt giống thực vật mang lên trạm vũ trụ để trồng thử nghiệm trong tàu vũ trụ, trong đó có hạt sen cổ, nghe nói cũng đã trồng thành công trên trạm vũ trụ rồi."

Quan Viễn Phong vừa chăm chú lắng nghe, vừa nói: "Đúng là nghe nói việc xây dựng trạm vũ trụ bên đó đã khá tốt rồi, tôi còn nghe nói sau khi nhân giống trong không gian gửi về nước, sản lượng tăng lên rất nhiều."

Chu Vân gật đầu tán thành: "Đúng vậy, nhân giống trong không gian, tia vũ trụ sẽ sàng lọc hạt giống, k*ch th*ch sức sống, những hạt không chịu được tia bức xạ, về sẽ không nảy mầm được, còn những hạt chịu được, hoa sẽ nở có sức sống hơn, sản lượng ngó sen, hạt sen tăng mạnh, chất lượng và mùi vị cũng tốt hơn."

Hắn bất giác nhìn chằm chằm vào cây sen nghìn năm đó, cảm thán: "Sinh vật để thích nghi với môi trường, chỉ có thể tiến hóa, kẻ nào thích nghi được thì sống sót."

Những kẻ không thích nghi được sẽ chết đi, rồi biến thành tang thi, đây chính là sự nâng cấp và sàng lọc tàn khốc của mạt thế.

Quan Viễn Phong thấy ánh mắt hắn chăm chú nhìn đài sen vừa tàn hoa, kết hạt, cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn lại quý cây sen này đến vậy, anh cười trêu: "Rốt cuộc thì học y hay học thực vật vậy."

Chu Vân nghiêm mặt: "Khoa học không có biên giới, những thứ tổ tiên chúng ta truyền lại, tuy nhiều cái là kinh nghiệm học, là kết quả luận, nhưng chúng ta có thể dựa vào hiệu quả kinh nghiệm để suy ngược lại tìm ra nguyên lý khoa học."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!