Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng

Sau khi vận chuyển đồ đạc về nhà, Chu Vân giúp Quan Viễn Phong mang hàng hóa của anh sang nhà.

Quan Viễn Phong mở cửa, mặt lạnh như tiền: "Tiểu khu vừa mới dùng loa thông báo rồi, toàn thành phố diễn tập khẩn cấp, yêu cầu mọi người không ra ngoài, khai báo thông tin thành viên hộ gia đình."

Chu Vân nói: "Ừ, tôi cũng thấy thông báo trong nhóm ban quản lý khu dân cư rồi."

Quan Viễn Phong lại nói: "Có gì đó không ổn, tôi thấy trong nhóm chiến hữu của mình, những đồng đội đã giải ngũ đều bị triệu tập khẩn cấp về báo danh rồi."

Chu Vân hỏi: "Anh cũng phải về à?"

Quan Viễn Phong lắc đầu: "Tôi không cần."

Sắc mặt anh rất khó coi, đưa tay đỡ lấy kiện hàng trên tay Chu Vân, nặng nề chất đống ở một góc phòng khách, Chu Vân bèn giúp anh sắp xếp một số thuốc men và thực phẩm cần bảo quản lạnh vào tủ lạnh, rồi lại giúp anh xếp gọn gàng đồ hộp, thức ăn cho chó, thực phẩm….

Thấy Quan Viễn Phong lòng vẫn nặng trĩu tâm sự, lại trở về dáng vẻ u ám nghiêm nghị như lúc Chu Vân mới gặp anh, hắn biết chắc chắn anh đang buồn vì mình không thể trở về đơn vị trong lúc khẩn cấp.

Kiếp trước kiếp này, thời gian hắn và Quan Viễn Phong ở chung rất ngắn, nhưng hắn biết anh là người như thế nào.

Sau ngày mạt thế, người lính tàn tật đã giải ngũ này tự nguyện tham gia thí nghiệm dị năng, chịu đựng những tác dụng phụ đau đớn khủng khiếp để thức tỉnh dị năng, nhưng vẫn luôn không thể dung hợp hoàn hảo với nhân dị năng trong cơ thể.

Anh vẫn luôn chiến đấu với cơn đau, nhưng vẫn dấn thân vào công việc bảo vệ căn cứ nặng nhọc trong thời mạt thế, dẫn dắt Đội đặc nhiệm thực hiện vô số nhiệm vụ cứu người cho đến lúc chết, vẫn xứng đáng là một người đĩnh đạc, ngay thẳng, đầu đội trời chân đạp đất, đàng hoàng chính trực.

Chu Vân biết lúc này Quan Viễn Phong không cần an ủi, cũng không quen phơi bày vết thương cho người khác xem. Anh cần được ở một mình, yên tĩnh dưỡng thương hơn. Hắn hỏi anh đã uống thuốc chưa rồi cáo từ, trở về phòng mình, lên mạng xem thử.

Cuộc diễn tập khẩn cấp đột ngột khiến người dân có chút bất ngờ, trường học đều cho nghỉ. Chỉ một số vị trí quan trọng như bác sĩ, cảnh sát, quân nhân, công nhân điện lực, viễn thông và các ngành nghề đặc thù khác vẫn phải đi làm, công chức nhà nước cũng phải đến các cộng đồng dân cư để hỗ trợ quản lý.

Đường sá đều bị kiểm soát, ngay cả mạng internet cũng bị kiểm soát, không ít diễn đàn lớn đều dừng hoạt động để bảo trì, các trang tin tức cũng đóng cửa khu vực bình luận. Cuộc diễn tập khẩn cấp quy mô lớn lần này khiến mọi người đều ý thức được tình hình nghiêm trọng.

Trong nhóm chat của khu dân cư bàn tán xôn xao:

"Là diễn tập chống lũ lụt à?"

"Lại nói không phải đánh nhau, nhưng xem tình hình này có hơi giống… Sắp có chiến tranh thế giới sao?"

"Cẩn thận đấy, đừng có tung tin đồn nhảm nữa."

"Ở chỗ chúng tôi, cộng đồng đang phát đồ cho từng nhà từng hộ đây, túi y tế khẩn cấp, thức ăn và nước uống."

"Tiểu khu chúng tôi đang gia cố cổng sắt, dọn dẹp hầm trú ẩn, xe cộ đều bị dời đi hết rồi."

"Tình hình quốc tế cũng không nói có biến động gì mà? Nói ra thì hình như gần đây tin tức quốc tế cũng chẳng có gì để đưa tin cả."

Cũng có người có bạn bè người thân ở nước ngoài, mấy ngày nay đã không liên lạc được với họ, liền đoán mò trong nhóm:

"Hình như nước ngoài có virus gì đó, mạng internet cũng bị cắt rồi."

"Trước đây có một diễn đàn ngành sản xuất của chúng tôi tổ chức ở nước ngoài, cũng dừng rồi, mấy ngày nay không liên lạc được với người phụ trách."

"Con tôi đi du lịch nước ngoài, cũng không liên lạc được, đã báo cho bên đại sứ quán rồi."

"Con nhà chúng tôi du học ở nước ngoài, mấy ngày nay cũng không liên lạc được."

Chu Vân nhớ lại kiếp trước cũng là tình huống này, ban đầu mọi người chỉ nghi ngờ là có cuộc chiến tranh đột ngột nào đó.

Nhưng sau này mới biết làn sóng tang thi quá hung mãnh, các tổ chức cộng đồng ở nước ngoài vốn đã lỏng lẻo, nhanh chóng mất trật tự, mạng lưới internet không có người bảo trì, cũng có không ít video được đăng tải, nhưng các trung tâm dữ liệu, trung tâm mạng và cơ sở hạ tầng khác nhanh chóng bị gián đoạn do sự cố.

Trong nước vì biết sau khi xã hội khủng hoảng sẽ gây ra hỗn loạn, nên đã ra tay trước để kiểm soát cộng đồng, nhưng cuối cùng cũng chẳng có tác dụng gì.

Tang thi vốn không hề sợ hãi, hình thành những bầy tang thi lớn xâm nhập ồ ạt từ biên giới, cộng thêm những ca lây nhiễm lẻ tẻ trong nước nhanh chóng lan rộng, mà quan trọng nhất là sương mù đỏ giáng xuống, tang thi không còn cách nào kiểm soát được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!