Chương 1: Cô Đảo Chương 1: Quay Ngược Lại Trước Ngày Mạt Thế Đến

Lúc bị người ta đột nhiên lay tỉnh, Chu Vân vẫn còn mơ màng một lúc lâu.

Hắn vừa mở mắt ra đã nhìn người đàn ông trước mặt chắp tay trước ngực cười nói với mình: "Chu Vân, tối nay có thể làm phiền cậu thay tôi trực đêm một lần nữa được không?"

"Tôi có một cuộc hẹn rất quan trọng, không thể lỡ hẹn được. Xin cậu đấy, xin cậu đấy, ngày mai tôi mời cậu uống trà sữa."

Chu Vân ngơ ngác nhìn anh ta, không có phản ứng gì. Người đàn ông đó lại tưởng hắn không đồng ý, liền khuyên nhủ: "Tôi biết mấy ngày nay cậu còn trực đêm thay chị Thái, con chị ấy bị bệnh phải không?"

"Tôi biết cậu tốt bụng. Nhưng thật ra chị Thái chỉ biết lợi dụng cậu thôi, cậu đã giúp chị ấy trực đêm nhiều lần như vậy, nhưng đến lúc cần giúp cậu, chị ấy lại không nghĩa hiệp cho lắm."

Vẻ mặt người đàn ông đầy căm phẫn: "Lúc đánh giá hiệu suất công việc, tôi thấy chị ta chỉ cho cậu có sáu mươi điểm, còn cho Tiểu Tôn điểm cao."

"Hì hì… tôi thì khác, tiền trực ca đêm đều đưa hết cho cậu! Thêm nữa còn mời cậu uống trà sữa!"

Người đàn ông cười hì hì, vỗ vai Chu Vân: "Dù sao cậu cũng độc thân, cũng không con cái, mà tiền trực đêm lại nhiều nữa."

Anh ta chắp hai tay lại: "Lần này thật sự rất quan trọng, giúp tôi một lần nữa đi người anh em, dù sao ban ngày cậu cũng đã ngủ bù rồi, phiền một lần không ngại phiền lần hai, thoát ế rồi tôi sẽ mời cậu ăn cơm! Hoặc lần sau tôi trực thay cậu nhé!"

Chu Vân nhìn đôi mày mảnh, mắt nhỏ, môi mỏng kia mấp máy một lúc lâu, một cái tên mới từ từ hiện lên trong đầu hắn: "Tống Chấn Hoa?"

Tống Chấn Hoa thấy hắn không dứt khoát nhận lời như trước, có chút bực bội, nhưng vẫn cố nén giận, hạ giọng nói: "Thế này đi, hợp đồng lao động phái cử của cậu vẫn chưa được gia hạn đúng không?"

Anh ta hạ giọng, thần bí nói: "Tôi đã nhắc nhở cậu rồi, Viện trưởng La đang cố tình dây dưa với cậu, chờ cậu đưa tiền đấy. Hay là thế này đi, tôi nhờ bố tôi nói giúp cậu một tiếng, sớm ký cái hợp đồng phái cử đó cho cậu, thế nào? Đủ nghĩa khí chứ."

Anh ta lại vỗ vỗ vai Chu Vân, tự cho là đã nắm chắc phần thắng: "Cứ quyết định như vậy nhé, tôi đi kiểm tra phòng bệnh trước đây."

Chu Vân nhìn anh ta rời đi, ngồi đó một lúc lâu, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, căn phòng nhỏ hẹp, tối tăm, thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, bên cạnh còn có tủ đựng đồ, bảng phân công trực và máy tính.

Ngoài cửa, trên hành lang có tiếng người đi đi lại lại, tiếng y tá hướng dẫn bệnh nhân.

Đây là – phòng trực của bệnh viện.

Chu Vân từ từ đứng dậy, kéo rèm cửa cản ánh sáng của phòng trực ra, ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài lập tức chiếu vào, cây xanh lay động, bóng lá đung đưa, tiếng chim hót líu lo du dương vọng tới.

Mọi thứ thật yên bình và tĩnh lặng – cảm giác bình yên của những năm tháng thái bình, ngay cả trong mơ cũng chưa từng được yên tâm đến thế.

Hắn hẳn là vừa mới kết thúc ca trực, bàn giao công việc xong thì nằm xuống ngủ bù một lát, rồi bị Tống Chấn Hoa lay tỉnh.

Hắn nghe thấy phía trước bệnh viện lại có tiếng la hét ầm ĩ, và tiếng bảo vệ chạy qua.

Đó là người nhà bệnh nhân đến gây rối, rất nhanh sẽ phá vỡ vòng vây phía trước, tràn vào khu phòng bệnh, chặn Tống Chấn Hoa ở phía trước lại, sau đó sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu hắn – người vừa bị anh ta đánh thức, mới đi ra ngoài – nói rằng chính hắn đã phẫu thuật cho họ.

Sau đó hắn sẽ bị những người nhà bệnh nhân này bao vây, quấy rối ngày đêm, bám theo về tận nhà, không được yên ổn.

Hắn đứng dậy, cởi áo blouse trắng đặt sang một bên, lấy túi của mình, đi ra khỏi phòng trực, quay người đi về phía cầu thang bộ, không đi xuống mà đi thẳng lên phòng nhân sự.

Trưởng khoa Phương bên phòng nhân sự thấy hắn đến, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Lại đến thúc giục chuyện hợp đồng à? Tôi đã nói với cậu rồi, có gia hạn hay không, không phải tôi quyết được, cậu vẫn nên đi tìm lãnh đạo cấp trên mà nói chuyện. Nếu không cậu cứ tiếp tục làm thế này cũng là công cốc, hợp đồng hết hạn rồi, chắc chắn sẽ không được trả lương…"

"Thời hạn hợp đồng đã hết từ hai tháng trước rồi, tôi đến để làm thủ tục nghỉ việc."

Trưởng khoa Phương sững sờ: "Cái gì?"

Chu Vân nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của Trưởng khoa Phương, lại một lần nữa khẳng định: "Hợp đồng của tôi đã hết hạn, lương cũng chưa được phát, quan hệ lao động của tôi vốn dĩ cũng không thuộc bệnh viện. Ca trực cũng đã bàn giao xong, hôm nay tôi chính thức nghỉ việc, báo cho ông một tiếng."

Trưởng khoa Phương nhất thời không biết nói gì, suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra được cách nào để khiến người ta tiếp tục ở lại làm không công, đành nói trước: "Cậu bây giờ nghỉ việc, thì số lương này không bù được đâu nhé, cậu tìm được chỗ làm mới rồi à? Bảo hiểm mà gián đoạn thì khó nối lại lắm đấy."

Bệnh viện số 2 là một trong hai bệnh viện công duy nhất ở thành phố cấp huyện Đan Lâm này, chuyên ngành y học cổ truyền của Chu Vân ở nơi nhỏ bé này không dễ tìm việc, vì vậy hắn đã ký hợp đồng lao động phái cử, phải chờ có vị trí biên chế trống mới có cơ hội vào biên chế.

Nghe nói Chu Vân vốn dĩ về huyện nhỏ này để chăm sóc mẹ, nhưng mẹ hắn đã qua đời vào năm ngoái, các bác sĩ, y tá chính thức trong bệnh viện này, nhìn những người làm theo hợp đồng phái cử như họ, khó tránh khỏi có chút cảm giác hơn người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!