Chương 91: Giao Đấu (Kết)

Thiếu niên hắc y đứng lên giữa chiến trường tan hoang, y thở dốc không tin được vào mắt mình, hàm răng nghiến chặt lại, hai mắt đỏ lên như ma quỷ một giọt nước mắt âm thầm rơi xuống, làm da trắng không huyết sắc của y giờ càng nhìn rõ hơn những đường gân và mạch máu nổi lên trông vô cùng đáng sợ.

Tẫn nhìn thân hình Lạc Tư Thần cháy đen rơi từ trên cao xuống, hắn điên cuồng bay tới đỡ lấy thi thể kia ôm vào trong lòng gào lên.

" Y Ngọc!! Đệ đệ!! Ca ca về rồi đây, đệ không được chết".

Tẫn sờ lên khuôn mặt không còn nguyên vẹn kia " Xin lỗi đệ, là ca ca không tốt, không bảo vệ được đệ".

Điều khiến hắn tiếc nuối nhất trên đời là bản thân không hề có linh căn để tu luyện, hắn từng ước chỉ cần có linh căn, cho dù là ngũ linh căn hay linh căn phế vật cũng được, hắn đều chấp nhận vì hắn muốn tu luyện, muốn bảo vệ đệ đệ mình.

Suốt bao năm lưu lạc, hắn học được một thân y thuật xuất quỷ nhập thần, về sau mới quyết định đi vào ma đạo, bởi hắn hiểu chỉ có sức mạnh mới có thể bảo hộ được những thứ hắn yêu thương.

Tẫn run rẩy lấy ra ngân châm, cố hữu bản thân bình tĩnh châm chuẩn xác lên từng huyệt đạo của Lạc Tư Thần " Đệ yên tâm, ta nhất định sẽ tìm cách hồi sinh được đệ, ca ca bằng bất cứ giá nào cũng sẽ cứu được đệ.

Tẫn xoa đầu cái xác cứng đơ của Lạc Tư Thần " Ngoan, không cần sợ, có ca ca ở đây rồi", hắn gần như là vừa khóc vừa cười ôm chặt lấy thi thể cháy đen kia vào lòng như ru ngủ.

Ngay lúc này, từ trong thân thể Lạc Tư Thần xuất ra một luồng sáng hào quang lấp lánh hoàng kim.

Ánh sáng hoàng kim sau khi thoát ra dần tụ lại một điểm, dần dần một người nam nhân tư thế đĩnh đạc không nhiễm bụi trần xuất hiện, tóc y nửa đen nửa trắng thả bay tự do trong gió biển lồng lộng, đôi mắt cũng nửa đen nửa trắng quỷ dị, trên trán có thêm ấn ký hoa sen tinh hảo hắc bạch phân biệt xen lẫn, y mặc y phục màu trắng đơn giản nhưng thoát ra khí chất không chút tầm thường.

Dung mạo khác hoàn toàn Lạc Tư Thần hay đúng hơn là Tùy Y Ngọc, dung mạo hiện tại chính là dung mạo ban đầu của Lạc Tư Thần trước khi xuyên qua, có thể nói là còn đẹp hơn ban đầu rất rất nhiều.

Vốn sau khi giúp Tùy Y Ngọc trả xong mối thù thì y đã hoàn toàn hồi phục lại linh hồn, có thể rời bỏ thân thể để tái tạo một thân xác mới của riêng mình nhưng Lạc Tư Thần ngại phiên phức nên mới chưa thực hiện, chỉ không ngờ người nhà của Tùy Y Ngọc lại phiền phức như vậy, nhân cơ hội này y xem như cắt đứt mọi thứ với thiếu niên này.

Tẫn nhìn linh hồn nọ thoát ra từ thân thể đệ đệ mình thì chính là không thể ngờ tới được.

Linh hồn Lạc Tư Thần từ mờ nhạt dần dần trở nên đậm đặc lên tới mắt người thường cũng có thể nhìn thấy, y đương nhiên nghe thấy những lười Tẫn nói với Tùy Y Ngọc khi nãy. Không ngờ Tùy Y Ngọc chịu bao khổ đau tới mức dùng linh hồn hiến tế để đưa y tới thế giới này giúp y trả thù vậy mà vẫn còn có người yêu thương y, chỉ là có chút quá muộn rồi.

Phần tình thương này thiếu niên kia sẽ không bao giờ biết tới.

" Ngươi là ai?" Tẫn chỉ vào Lạc Tư Thần hỏi.

Lạc Tư Thần phất tay gọi Huyền Tề quay lại phía sau mình, con chim khổng lồ có đầu rồng chậm chạp đáp xuống " Ta là ai không quan trọng, thấy phần tình thương ngươi dành cho Tùy Y Ngọc ta cũng nể tình nói cho ngươi một chút".

" Tùy Y Ngọc đã hiến tế linh hồn để triệu hồi ta tới, linh hồn y sớm đã không còn nữa rồi, loại hiến tế kia phải trả giá rất lớn, ta không biết tại sao y lại biết tới loại hiến tế tà đạo kia nhưng giờ không còn quan trọng nữa rồi, ta đã giúp y trả thù, giúp y sống một đời mà y mơ ước nhưng có lẽ tới đây thôi".

Lạc Tư Thần lại gần sờ lên thân thể y đã sử dụng bấy lâu nay, thật ra y cũng vô cùng không nỡ " Xin lỗi vì đã thân thể y bị tàn phá tới mức này".

Tẫn nghe xong mà cả người như sụp đổ hoàn toàn, hắn khóc như một đứa trẻ " Ta… Ta đã cố gắng như vậy, tại sao… Tại sao đệ lại ngu ngốc như vậy chứ?".

Lạc Tư Thần rũ mắt, y lấy túi trữ vật trên người thi thể kia ra, lấy ra một cuốn sách rách nát cũ kỹ đưa cho Tẫn rồi thu lại túi trữ vật vào bên người " Đây có lẽ là kỷ vật duy nhất mà Tùy Y Ngọc để lại, ta tìm thấy nó ở dưới gối trong phòng y, chỉ là sách hướng dẫn tu luyện cơ bản thôi, vật này giao lại cho ngươi".

Lạc Tư Thần rút lấy châm cài tóc của thi thể " Xin hãy cho ta giữ lại thứ này, ta cùng y cũng xem như đã có một thời gian gắn bó, ta không muốn quên đi y".

Nói xong y ngồi lên lưng Huyền Tề ra hiệu bay đi, Huyền Tề thật ra vẫn quen thuộc với khuôn mất của Tùy Y Ngọc hơn là Lạc Tư Thần hiện tại, nó không nỡ nhưng nó hiểu người trải qua cùng nó là Lạc Tư Thần không phải là Tùy Y Ngọc.

Tẫn vẫn ôm chặt Tùy Y Ngọc và cuốn sách cũ nát kia, ánh mắt hắn dõi theo nhất cứ nhất động của Lạc Tư Thần, hắn không chịu chấp nhận chuyện đệ đệ mình đã không còn nữa, hắn tự thuyết phục mình rằng Lạc Tư Thần chính là đệ đệ của mình.

Nước mắt vẫn không ngừng rơi, hắn vẫn cười.

Lạc Tư Thần chính là đệ đệ hắn, hắn sẽ làm mọi thứ để giúp đệ đệ mình.

Một ngọn núi cao hiện giờ bị tán phá tới không nhìn ra hình dạng, nhiều mảnh vỡ rơi xuống biển tại thành rặng đá khiến cho cơn sóng đánh vào tạo thành âm thanh rào rạt bồi hồi.

Trận đánh này uy lực tới nỗi các quốc gia cách đó một đoạn rất xa cũng có thể nhìn thấy những biến đổi nơi bầu trời phía xa. Một số quốc gia ở gần nhất như Phùng Đô quốc thậm chí còn cảm nhận được từng đợt rung chấn khiến cho một số đoạn tường thành bị nứt gãy. Cây cối trong vòng ngàn dặm đều đổ rạp, hàng loạt những vết nứt dưới đất như mạng nhện dẫn đi khắp nơi.

Các môn phái lớn rất nhanh đều hay tin, rất nhiều cao thủ và tu luyện giả ở gần đều mau chóng chạy tới xem có chuyện gì nhưng chưa tới nơi thì trận đánh bên kia đã dừng lại, xem ra kết quả rõ, những cao thủ có thể đánh ra hiệu quả mạnh mẽ như vậy ắt hẳn rất nổi danh trên đại lục, bọn họ tò mò rốt cuộc là ai nổi ra xích mích.

Tẫn âm thầm mang theo xác của Tùy Y Ngọc rời đi theo một đường khác, khi đâm tu luyện giả tới đây thì ngoài đất đá lộn xộn tan hoang ra thì không thể tìm thấy bất kì ai hay thi thể nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!