Chương 9: Mặc quần áo

Bạch Duy ngồi trên ghế sofa, nhìn Lư Sâm lần lượt lấy ra từ túi mua sắm nào là áo sơ mi, áo khoác, cà vạt, quần dài, rồi tất. Chiếc túi quà tặng xen kẽ hai màu hồng đen bị Lư Sâm tiện tay ném sang một bên, khiến Bạch Duy không khỏi co giật gân xanh trên trán. Nhưng cậu không thể rời mắt khỏi hành động của Lư Sâm, đành phải nén nhịn cơn khó chịu do chứng OCD mang lại rồi chăm chú nhìn Lư Sâm.

Lư Sâm vừa lấy quần áo ra vừa tranh thủ lướt điện thoại, thỉnh thoảng liếc trộm Bạch Duy vài lần.

"Anh đang làm gì trên điện thoại thế?" Bạch Duy nhạy cảm hỏi.

"À, đừng hiểu lầm. Anh đang tra xem việc một bên yêu cầu bên kia thay đồ trước mặt mình trong mối quan hệ vợ chồng loài người có bình thường không."

À. Bạch Duy cười giả tạo, cảm thấy Lư Sâm đang mỉa mai mình: "Em thấy rất bình thường."

"Thật à?" Lư Sâm khá bất ngờ, bèn tắt trình duyệt đầy kết quả tìm kiếm như "k*ch th*ch t*nh d*c" và "tình thú". Hắn cảm giác mình vừa học được điều mới mẻ: "Được thôi, từ nay ngày nào anh cũng cởi cho em xem."

Bạch Duy: "... Không cần đâu."

Suýt chút nữa cậu đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh, Bạch Duy khó chịu đưa tay day thái dương, thầm nghĩ nếu không phải vì túi phân bón "hết hạn" kia, cậu cũng chẳng cần phải giả vờ hòa hợp với Lư Sâm ở đây. Nhưng khi Lư Sâm bắt đầu cởi áo len khoác ngoài, cậu lập tức đứng dậy: "Quần áo thay ra đưa em, em sẽ đem đi giặt sau."

Vừa nói, cậu vừa tự nhiên thò tay sờ vào túi áo khoác, lôi ra mấy tờ hóa đơn bên trong. Lấy cớ này, cậu có thể thoải mái kiểm tra túi áo của Lư Sâm. Nhưng trong túi áo khoác không có thứ cậu cần. Rõ ràng, thứ đó đang ở trong túi quần của Lư Sâm. Trong lúc cậu tiếp tục quan sát, Lư Sâm đã c** s*ch đồ trên nửa thân trên.

Trước khi rời khỏi thành phố Hắc Cảng, Bạch Duy luôn duy trì thói quen tập thể dục. Cậu không có cơ bắp quá lớn nhưng lớp cơ mỏng phủ trên cơ thể đủ để tạo nên đường nét khỏe khoắn, vai rộng eo thon cực kỳ hài hòa. Trong phòng gym, không ít chàng trai tỏ ý ngưỡng mộ với cậu. Họ thích khoe cơ bắp, thậm chí chạy bộ trên máy ngay bên cạnh cậu, chơi mấy trò thi chạy và biểu diễn đầy trẻ con.

Bạch Duy luôn công nhận đường nét cơ bắp là một phần của vẻ đẹp nghệ thuật cơ thể người. Cậu học qua kiến trúc, từng vẽ phác thảo và nghiên cứu giải phẫu. Đối với cậu, cơ bắp của con người giống như một khối đá cẩm thạch hoàn mỹ, là nguồn cảm hứng mà các nghệ sĩ từ cổ chí kim đều yêu thích mô phỏng. Đường chạy của cơ bắp trong giải phẫu học còn ảnh hưởng đến hướng của lưỡi dao: chỗ nào cần dùng lực, chỗ nào nên cắt theo đường vân.

Đôi khi, đánh giá một cơ thể con người tr*n tr**ng cũng chẳng khác gì ngắm nhìn một miếng thịt bò bít tết. Những vân mỡ điểm xuyết trong miếng thịt đỏ khiến người ta nghĩ đến hương vị thơm béo tan chảy trong miệng, lốm đốm như tuyết rơi trong rừng. Cơ bắp và mạch máu của con người cũng nên được thưởng thức theo cách ấy. Đó là điều Bạch Duy luôn nghĩ.

Nhưng đường nét cơ bắp của Lư Sâm lại hoàn hảo, vừa cường tráng như sự mô phỏng không ngừng của các nhà điêu khắc trong và ngoài nước từ xưa tới giờ, đến mức khiến Bạch Duy, lần đầu chuyên tâm thưởng thức sửng sốt trong giây lát.

Chúng mạnh mẽ, vững chãi như cẩm thạch, như cột trụ La Mã, như một con báo săn chờ đợi.

— Một thợ sửa xe, một người làm tài chính cần cơ bắp như vậy sao?

Chiếc áo trong bị vứt sang bên cạnh, rõ ràng bên trong cũng không có chìa khóa. Khi cúi xuống nhặt chiếc áo, Bạch Duy nghe thấy giọng nói khàn khàn của Lư Sâm: "Quần cũng phải thay à?"

"Phải thay." Bạch Duy đáp.

Dù Bạch Duy là người rất kiên định với mục tiêu, nhưng khi Lư Sâm thay quần, cậu vẫn không nhịn được quay mặt đi một chút... Không phải vì có phản ứng gì, mà đơn giản là khoảng cách giữa hai người quá gần.

Bạch Duy rất chắc chắn về điều này: cậu  sẽ không có bất kỳ phản ứng sinh lý nào với Lư Sâm. Năm 15 tuổi, cậu đã nhận ra mình không giống người khác.

Trong khi những cô cậu đồng trang lứa bắt đầu tò mò về cơ thể người khác giới hoặc cùng giới, thậm chí tiếp xúc với các sản phẩm liên quan, thì Bạch Duy phát hiện bản thân không có bất kỳ phản ứng sinh lý nào, dù là với nam hay nữ.

Thay vào đó, cậu nảy sinh một nhu cầu gần như b*nh h**n đối với sự sạch sẽ và cái chết. Khi ấy, Bạch Duy nghe nói một tin đồn: gã cậu ấm hay phóng xe gần trường học, thậm chí từng đâm trọng thương một học sinh đã qua đời. Bạch Duy luôn ghét người đó, bởi tiếng động cơ như tiếng xì hơi của gã thường phá vỡ sự yên tĩnh của buổi chiều tà, và ống xả bẩn thỉu nhả ra khói đen chẳng mấy sạch sẽ.

Nhưng tối hôm đó, cậu đi ngang qua hiện trường vụ tai nạn. Những vệt đỏ đen trên mặt đất đã được lau sạch, cậu nằm trên giường không ngừng hồi tưởng lại mảnh đất ấy, tưởng tượng cảnh chiếc xe máy tan nát, bác sĩ nhặt xác dưới mặt đất, nhân viên vệ sinh làm sạch mặt đường. Khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy một sự phấn khích mãnh liệt, kèm theo đó là cảm giác bình yên và hạnh phúc.

Kể từ đó, Bạch Duy nhận ra mình khác biệt với người thường. Cậu nói với bác sĩ rằng mình lãnh cảm, nhưng giấu đi xu hướng lệch lạc của bản thân. Khi ông nội yêu cầu cậu tham gia buổi xem mắt với Lư Sâm, Bạch Duy cảm nhận được sự kháng cự từ thân tới tâm của mình. Cậu không thể tưởng tượng việc mình có quan hệ thân mật, kết hôn, thậm chí là lên giường và sinh con với một người xa lạ... Khi phát hiện đối tượng xem mắt lại là một người đàn ông, cậu càng thêm hoang mang.

Nhưng cậu cảm thấy, việc kết hôn với Lư Sâm có lẽ vẫn tốt hơn so với việc cưới một người phụ nữ và có khả năng cao sẽ có con. Chẳng hạn như bây giờ, cậu chỉ cần xử lý Lư Sâm, toàn bộ cái "gia đình" này sẽ tan rã.

May mà sau khi kết hôn, giữa họ chưa từng xảy ra chuyện gì. Giống như Lư Sâm chỉ thỏa mãn với trạng thái "có một cuộc hôn nhân" mà thôi. Bạch Duy cũng cảm thấy như vậy rất tốt, dù sao thì Lư Sâm cũng chỉ là một người chết. Đôi khi, một người chồng còn sống lại phiền phức hơn cả một người chồng đã chết.

Nhưng hiện tại, khoảng cách giữa họ... có vẻ hơi quá gần.

Có lẽ là vì họ ở quá gần nhau, hiếm khi Bạch Duy nhận thấy mùi trên cơ thể Lư Sâm không đến mức quá khó chịu. Cậu bỗng nhớ đến những ngày hè ở bãi biển. Khi đêm xuống, nước biển trở nên ấm áp. Đó là thời thơ ấu, khi mẹ cậu còn sống, cha cậu chưa trở thành một kẻ nhu nhược không rời nổi cái họ của mình. Gia đình ba người họ ở trên bãi biển, ánh nắng nhảy múa trên những con sóng, gió thổi những con mòng biển trắng bay đi rất xa.

Bạch Duy thoáng chìm đắm trong sự ấm áp mơ hồ đó. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác buồn bã tràn đến. Bởi giờ đây cậu vẫn đang trong một "gia đình," nhưng không phải gia đình mà ký ức cậu đã tô điểm. Cái gia đình được gắn kết vô trách nhiệm này bao gồm cậu, Lư Sâm, một chiếc xe và một căn nhà mô phỏng dáng vẻ của một mái ấm, nhưng thậm chí còn chẳng khiến cậu an lòng bằng nước biển bên bờ kia, cậu nhất định phải sửa chữa sai lầm này.

Bạch Duy không nhận ra điều cậu thực sự không muốn chính là tiếp tục sống cuộc đời như thế này. Cậu chỉ nghĩ rằng mình vô cùng chán ghét Lư Sâm.

Lư Sâm ném chiếc quần dài về phía Bạch Duy, cậu nhanh chóng lục túi quần rồi tìm thấy hai chùm chìa khóa. Một chùm bao gồm chìa khóa nhà và chìa khóa xe, rất quen thuộc đến mức Bạch Duy có thể phân biệt từng chiếc theo công dụng. Chùm còn lại rất lạ, chỉ có duy nhất một chiếc chìa khóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!